13/11/05

 

BÌNH LUẬN CỦA BÙI TÍN


Xem tiep...
Comments:
Vụ Án Chính Trị siêu Nghiêm Trọng Giữa Hà nội:
Bóp Nghẹt Hay Nổ To ?

Vụ án siêu nghiêm trọng ở giữa cung đình Hànội được dư luận trong và ngoài nước biết đến kể từ khi lá thư ngày 3/1/2004 của Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi các nhà lãnh đạo của ĐCS được tiết lộ hồi tháng 2/2004. Người ta gọi đây là "vụ án Tổng cục 2", "vụ án Sáu Sứ", "vụ án T4", hoặc "vụ đọ sức, cuộc sống mái giữa 2 đại tướng" ...
Tổng cục 2 là tổng cục tình báo, quân báo, an ninh và phản gián của Bộ quốc phòng được lập nên từ Cục 2 thuộc Bộ Tổng tham mưu QĐND, vào cuối năm 1996, với quyền hạn cực lớn, lộng hành dưới quyền của trung tướng Vũ Chính và thiếu tướng Nguyễn Chí Vịnh, được sự chỉ đạo, che chở của đại tướng Lê Đức Anh, Bộ trưởng quốc phòng, Chủ tịch Nước, rồi Cố vấn của Ban chấp hành trung ương đảng.
Sáu Sứ là một nữ cán bộ kỳ cựu đảng CS, được tổng cục 2 sử dụng để dựng lên bằng chứng giả (được ghi trong 16 băng ghi âm) nhằm vu cáo tướng Võ Nguyên Giáp và tướng Trần Văn Trà trong thời kỳ trước Đại hội 7 (đầu năm 1991), có âm mưu chia rẽ, bè phái, dành quyền lãnh đạo trong đảng ...
T4 là bí danh của một nhân viên tình báo cao cấp, chui vào được trong mạng lưới của CIA Mỹ, từ đó biết rõ những ai trong ĐCS, trong chính phủ Hànội đã nhận hợp tác với CIA, nhận chỉ thị và tiền của CIA hoặc có ít nhiều quan hệ với CIA ... Thật ra T4 chỉ là một nhân vật tưởng tượng, bịa đặt, "con người ảo", dùng để bôi nhọ, vu cáo những ai mà họ muốn loại bỏ, trừ khử. Như T4 nắm chắc bằng chứng tướng Giáp đi đêm với Mác Namara, nói tiếng Pháp với nhau, hẹn sẽ thực hiện hợp tác Việt - Mỹ trên cơ sở từ bỏ chủ nghĩa Mác ... Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, Phan Diễn, Trương Tấn Sang, Phạm Gia Khiêm ... đều có quan hệ khả nghi với CIA ...

Vụ án này sẽ ngả ngũ ra sao ?
Hiện nay ý định của Bộ Chính trị Hànội là ỉm vụ án này đi, dìm nó trong im lặng, chỉ giải quyết trong nội bộ của Bộ chính trị, giải hòa giữa 2 ông đại tướng, không phổ biến trong đảng, với lý lẽ là giữ ổn định chính trị, giữ uy tín cho chế độ, không để kẻ địch, bọn phản động lợi dụng ... Do đó mà khi có tin lá thư của thượng tướng Nam Khánh lọt ra ngoài, bộ Công an đã phát hoảng, phái ngay một đội đặc nhiệm đến khám nhà ông Lê Hồng Hà suốt 4 giờ liền. Họ đã tiu ngỉu vì lá thư đã không thấy, lại còn được phổ biến rất rộng! Lá thư ngày 17/6/2004 dài 7 trang này cùng với lá thư dài ngày 3/1/2004 của ông Giáp là những bản cáo trạng đầy đủ, chính xác mà bộ chính trị cực kỳ lo sợ bị tiết lộ ra ngoài; hai lá thư ấy đang và sẽ làm tan vỡ ý đồ ỉm, bóp ngẹt vụ án ly kỳ, siêu nghiêm trọng này.
Chính vì vậy mà tổng bí thư Nông Đức Mạnh ngay sau khi cuộc họp trung ương lần thứ 10 (khóa 9) - họp từ 5 đến 10/7 - đã đến nhà riêng tướng Giáp trên đường Hoàng Diệu để thuyết phục ông chấp nhận việc giải quyết êm nhẹ vụ án này, nghĩa là chỉ giải quyết trong phạm vi lãnh đạo cao nhất là bộ chính trị. Ông Mạnh cảm thấy trách nhiệm của mình, vì chính ông là người đã ký Pháp lệnh về tổ chức Tổng cục 2 ngày 14/12/1996 nhân danh Chủ tịch Quốc hội lúc ấy; sau đó, ông Đỗ Mười cũng đến gặp tướng Giáp, vì khi ban bố Pháp lệnh và sau đó Nghị định 96/CP quy định quyền hạn của tổng cục 2, ông là Tổng bí thư nên đã đồng tình duyệt qua. Theo tôi được biết, ông Giáp đã rất điềm đạm trả lời rằng bộ chính trị đã cử ra Ban điều tra liên ngành về các vụ án này từ đại hội 8, năm 1996, vậy thì nay cần nghe và thông qua kết luận của ban ấy và ra nghị quyết xử lý những kẻ phạm tội cho rõ ràng, minh bạch; sau đó cần phổ biến các văn bản cho các ủy viên trung ương, các ủy viên ban kiểm tra trung ương các khóa 7, 8 và 9, vì ban chấp hành trung ương là cao hơn bộ chính trị.
Ý kiến của ông Giáp cũng trùng hợp với nội dung mạnh mẽ của thượng tướng Nam Khánh yêu cầu bộ chính trị không được đặt mình cao hơn ban chấp hành trung ương, mà bộ chính trị phải báo cáo đầy đủ với ban chấp hành trung ương và xin ý kiến của ban chấp hành trung ương về vụ án này.
Nhiều sỹ quan cấp cao bộ quốc phòng cho biết hiện trong bộ chính trị chỉ còn Trần Đức Lương và Nguyễn Khoa Điềm còn bênh che Lê Đức Anh, vì có lần Lê Đức Anh hứa sẽ cho Lương chức tổng bí thư (!), và Nguyễn Khoa Điềm là người đã khuyến khích tên Đặng Đình Loan viết cuốn tiểu thuyết lịch sử hơn nghìn trang: Đường Thời Đại, nhằm vu cáo tướng Giáp. Lê Minh Hương nguyên bộ trưởng công an, từng bênh Lê Đức Anh, đã chết. Số còn lại tuy nhận ra tội của Lê Đức Anh, nhưng lại sợ vụ án nổ ra sẽ làm ngả nghiêng ghế quyền lực của họ ! Bi kịch của họ là ở đó.
Một tuần qua, cả Hànội bàn tán xôn xao về vụ án, về lá thư nảy lửa của tướng Nam Khánh. Chiều thứ bảy 7/8, các sỹ quan đến câu lạc bộ quân nhân uống bia vì trời nóng đã truyền tay nhau một lá thư nữa, của thượng tướng Hoàng Minh Thảo, thượng tướng Phùng Thế Tài và trung tướng Lê Tự Đồng vạch mặt Lê Đức Anh vốn là một viên cai đồn điền cao su của thực dân Pháp, khai man lý lịch để nhận huy hiệu "60 năm tuổi đảng" ... Cũng ngày ấy, ở nhà nghỉ của Bộ Công an, lá thư của các sỹ quan cao cấp nghỉ hưu ngành công an đã được phân phát gần như công khai, nhất trí với thượng tướng Nam Khánh bên QĐND, yêu cầu bộ chính trị làm đầy đủ trách nhiệm giải quyết vụ án vô cùng nghiêm trọng này; bức thư còn yêu cầu bộ trưởng Công An Lê Hồng Anh phải tỏ rõ trách nhiệm, công tâm, góp phần giải quyết vụ án này. Bức thư còn đặc biệt lên án việc khám nhà ông Lê Hồng Hà đêm 10/7 là vi phạm luật pháp vì không có lệnh của tòa án và yêu cầu phải xử lý công minh những kẻ vi phạm thô bạo quyền công dân như vậy. Rõ ràng vụ án đang có cơ nổ, và nổ to, nổ rất to, không gì cưỡng nổi.
Vụ án chắc chắn nổ to, vì tôi rất am hiểu tướng Giáp. Ông vốn thận trọng, tính toán kỹ. Ông đã quyết phản công. Sỹ quan QĐND theo ông trong vụ này rất đông đảo. Năm kỷ niệm nửa thế kỷ Điện Biên Phủ tăng thanh thế cho ông. Ông Lê Đức Anh mất chức Cố vấn của ban chấp hành trung ương sau đại hội 9 lâm vào thế cô độc. So sánh lực lượng rõ ràng nghiêng hẳn về phía ông Giáp. Phe ông Gíáp còn nhiều đòn hiểm. Có kẻ ác độc chỉ còn mong ông Giáp và cả ông Anh nằm xuống vì tuổi cao sức yếu để vụ án chìm luôn !
Ý định bóp ngẹt vụ án rõ ràng đang lâm vào bế tắc. Còn vì vụ án đang mở rộng đường đi vào công luận rộng rãi trong và ngoài nước, tạo nên sức ép ngày càng mạnh mẽ lên những kẻ luôn sợ sự thật, luôn sợ công luận xã hội. Thông tin hiện đại, qua điện thoại, điện thoại cầm tay, điện thư (email, internet), các đài phát thanh BBC, RFA, VOA, RFI ..., các bức thư được nhân bản ở trong nước ... đang phá vỡ và chọc thủng các màn che bí mật, làm thất bại triệt để ý đồ bóp ngẹt vụ án.
Trưa thứ sáu 29/7 khi ông Phạm Quế Dương được bè bạn đón tiếp sôi nổi về nhà ông ở 37 Lý Nam Đế- Hànội, lá thư thượng tướng Nam Khánh được công khai nhắc đến và phổ biến; tại đó, ông Hoàng Minh Chính đã nói lên yêu cầu của các chíến sỹ dân chủ là giải quyết minh bạch theo đúng luật pháp vụ án ở thượng đỉnh quyền lực này, cũng như các vụ án phi lý khác.
Vụ án này là một ung nhọt cực kỳ nghiêm trọng, che che dấu dấu chỉ làm chế độ mắc bệnh hiểm nghèo hơn. Chỉ có mổ xẻ và chịu đau đớn may ra mới hòng sống sót. Bộ chính trị hiện tại - những người lùn về trình độ và nhân cách, như bà con trong nước nhận định - liệu có nhận ra chân lý đơn giản ấy ? Thật ra họ không còn quyền để lựa chọn.
Bùi Tín. Paris.
8/8/2004

***


Vụ án siêu nghiêm trọng giữa cung đình Hà nội:
Cuộc đấu đá ngày thêm gay gắt
Bùi Tín

* Im lặng là thú nhận * thêm 6 kiến nghị nảy lửa * nhóm tội phạm * những kẻ bênh che tội phạm * cà cuống chết … còn cay * lời nhắn của các chiến sỹ dân chủ

Dư luận trong và ngoài nước ngày càng chú ý, bàn tán về vụ án siêu ngiêm trọng giữa cung đình Hànội. Người ta gọi vụ án này là “vụ Tổng cục 2” hay là “TC2” hoặc “vụ T4”, theo bí danh của một nhân vật tình báo “ma”, tưởng tượng ra do TC2 đặt được trong cơ quan tình báo Mỹ CIA ; cũng có người ở trong nước gọi đây là “cuộc vật lộn, cuộc sống mái giữa 2 đại tướng” …

* Vì sao Hànội vẫn ngậm tăm ?
Mấy tháng nay trước sự bàn tán sâu rộng về vụ án, về lá thư ngày 3/1/2004 của đại tướng Võ Nguyên Giáp và lá thư dài nhày 17/6/2004 của Thượng tướng Nam khánh, Hànội ngậm tăm. Báo Nhân dân im, đài phát thanh và truyền hình Hànội im, người phát ngôn bộ ngoại giao im ; các phiên họp quốc hội tháng 5 và 6 cũng im re, coi như không có chuyện gì cả ! Hoàn toàn khác lạ với ở mọi nước bình thường . Vì sao kỳ vậy ?
Nền văn hóa - chính trị của cung đình Hànội là nền văn hóa của bí mật, nền văn hóa sùng bái bí mật; sự thật luôn bị che dấu, cắt xén, bóp méo; dưới sự lãnh đạo chặt chẽ của bộ chính trị ĐCS, thông tin được sàng lọc, chế biến, phân phối cho từng đối tượng theo lối phân cấp. Do đó suốt 13 năm nay, các cuộc đấu đá thâm hiểm, ly kỳ tại chóp bu quyền lực ở Hànội vẫn bị che dấu kỹ, coi đó là những điều tối mật của quốc gia, nghiêm cấm lưu truyền trong xã hội.
Trước kia, ách kềm kẹp thân thể và tinh thần người dân còn chặt chẽ và có hiệu quả do dân trí còn thấp , sự thật bị phơi bày rành rành, bộ máy thông tin của đảng vẫn lớn tiếng “cả vú lấp miệng em”, leo lẻo bác bỏ mọi sự thật, còn kết tội người nói lên sự thật là tung tin đồn nhảm, là tay sai bọn đế quốc, phản động, là gián điệp … Chỉ mới đây thôi họ đã vu cáo các chiến sỹ dân chủ kiên cường Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Trần Khuê, Phạm Quế Dương … là gián điệp, nhưng rồi họ đã phải từ bỏ kiểu chụp mũ phi lý ấy. Nay họ không còn dám dở ra những ngón võ cũ. Tình thế đã thay đổi bất lợi cho nhà cầm quyền độc đoán. Làm sao bác bỏ nổi các lá thư dài, đầy dẫn chứng và lý lẽ chặt chẽ của chính những công thần của chế độ? chối phăng đó là tài liệu giả, ngụy tạo ? Càng chết ! Họ đành chỉ còn biết im lặng, ngậm tăm, như không có gì xảy ra.
Câm lặng vào thời điểm này là thú nhận. Thêm nữa, câm lặng là đi ngược lại với lời hứa : “mọi việc dân biết, dân bàn, dân kiểm tra” (!); là đi ngược lại lời cam kết với trong, ngoài nước : công khai, dân chủ, minh bạch trong thông tin ; câm lặng còn là phạm pháp, phạm luật về nghĩa vụ của chính quyền phải trả lời đầy đủ mọi đơn khiếu nại của công dân. Những công dân vốn là đại tướng, thượng tướng, trung tướng …, là ủy viên bộ chính trị, ủy viên trung ương đảng , là cựu chiến binh đầy chiến tích … gửi kiến nghị theo đúng thủ tục quy định, mà vẫn không có ai thèm trả lời thì cái chính quyền và cái đảng cầm quyền này còn ra cái thể thống gì ? họ sợ dân mà lại coi khinh dân đến độ nào ! Nói đó rồi lấp liếm đó, là cái chính quyền gì ?
Ở bất cứ một nước dân chủ nào, khi một vụ án tương tự xảy ra là ngay ngày hôm sau, các báo chí đưa tin và nhận định, là các cấp chính quyền phải mở mồm giải thích rõ ràng, là cả xã hội bàn tán ,trao đổi ý kiến, thảo luận cho ra lẽ, cho kỳ đến khi vụ án được giải quyết theo đúng quy định nghiêm cách của luật pháp.
Trong xã hội VN vào thời điểm hiện tại, khi giới cầm quyền đã bộc lộ tất cả những tệ hại, thối nát và lạc hậu bắt nguồn từ chế độ độc quyền đảng trị ngay trong thời kỳ gọi là “đổi mới” và “hòa nhập với thế giới”, thái độ câm lặng của kẻ cầm quyền càng là hạ sách, tự phơi bày thế yếu, kích thích cuộc tiến công của thế lực đòi công khai và công lý trong vụ án siêu nghiêm trọng này.

* Thêm 6 bản kiến nghị nảy lửa
Đầu tháng 7 vừa qua, Đại tá Hùng Cường, một nhân vật rất có uy tín ở Bộ Tổng tham mưu Hà nội, bạn bè thường gọi là Hùng Sứt, một cựu chiến binh ngay thẳng, bạn chí cốt của chỉ huy biệt động Tạ Đình Đề, “thay mặt các sỹ quan cấp tá” (nghĩa là vài nghìn vị) gửi cho lãnh đạo ĐCS thư ngỏ tố cáo đích danh tướng Lê Đức Anh đã chui vào đảng ra sao, đã lũng đoạn và phá họai quân đội qua cái công cụ TC2 với quyền lực không giới hạn như thế nào. Ông đặc biệt kể rõ tội của tướng Anh khi là tư lệnh quân tình nguyện (thực ra là quân chiếm đóng) VN ở Cambốt đã gây ra vụ Xiêm Riệp cuối năm 1983, bắt bớ, tra tấn, bức tử nhiều cán bộ Khmer , rồi sau đó đổ vấy cho cấp dưới (trung tá Mạc Lâm bị lột chức, tham mưu trưởng Hồ Quang Hóa bị hạ cấp từ thiếu tướng xuống thượng tá, mất chức ủy viên trung ương đảng, đuổi về nước).
Đầu tháng 8/2004, đại tá Như Thiết từng là Cục phó Tác chiến bộ Tổng Tham mưu, hiện là lãnh đạo Hội Cựu chiến binh Hànội, lại gửi kiến nghị khẩn cấp yêu cầu canh phòng nghiêm nhà ở của kẻ bị cáo - tội phạm Lê Đức Anh và những kẻ bị tình nghi tòng phạm, không để chúng tẩu tán tài liệu, tang chứng và trốn thóat ; ông đặc biệt báo tin Trần Đức Lương (chủ tịch nước) vừa họp với tay chân của Lê Đức Anh để bàn chuyện đối phó ; ông yêu cầu Viện Kiểm sát tối cao làm nhiệm vụ và thành lập Tòa Đại Hình để xét xử không chậm trễ vụ án cực kỳ nghiêm trọng này.
Ngày 25/7/2004, “một số lão thành cách mạng” gửi lá thư chung cho Tổng Bí thư, bộ chính trị, ban kiểm tra trung ương đảng, yêu cầu phải xem xét nghiêm chỉnh lá thư của đại tướng Giáp và thượng tướng Nam Khánh, nhấn mạnh đến việc khởi tố không chậm trễ những kẻ bị cáo, đòi hỏi ngành tư pháp phải bắt tay ngay vào nhiệm vụ, theo đúng bộ luật hình sự, không một ai có thể đứng ngoài hay đứng trên của pháp luật quốc gia.
Ngày 5/8/2004, một kiến nghị dài 5 trang của sỹ quan cao cấp đã về nghỉ hưu của cả QĐND và Công An ND cùng nhất trí kiến nghị với Trung ương Đảng, Quốc hội, Mặt trận Tổ quốc, Hội Cựu chiến binh VN phải đề cao trách nhiệm giải quyết vụ án đã tồn đọng quá lâu, theo tinh thần của nền tư pháp đã được cải cách, không thể do dự, trì hoãn thêm.
Ngày 10/8/2004, cựu chiến binh nổi tiếng Vũ Minh Ngọc lại gửi lá “Thất trảm sớ” thứ hai (lá thất trảm sớ thứ nhất đề ngày 19/5/2004), tố cáo tội phá hoại nền an ninh quốc gia của nhóm tội phạm Lê Đức Anh, yêu cầu phải truy tố và xét xử công khai những tên tội phạm chóp bu, theo đúng phép nước ; đó là Lê Đức Anh, tên chủ mưu nguy hiểm nhất, từ một tên cai đồn điền gian ác của thực dân Pháp chui vào bộ máy của chế độ để lộng hành và phá hoại ; là 2 tên cầm đầu TC2 là Vũ Chính và Nguyến Chí Vịnh ... Chỉ khi nào thẳng tay trừng trị bọn gian thần như Chu Văn An từng đòi hỏi trong Thất trảm Sớ của ông thì đất nước mới ổn định, lòng dân mới yên. Trong Thất trảm sớ thứ hai này, Vũ Minh Ngọc đặc biệt chất vấn ông Vũ Đức Khiển, chủ nhiệm Ủy ban pháp luật của Quốc hội và yêu cầu Ủy ban pháp luật phải trình ra Quốc hội vụ án nghiêm trọng này ngay trong phiên họp tới.
Các chiến sỹ dân chủ Hànội thông báo : Hànội hè này sôi nổi truyền tin, bàn tán về vụ án ly kỳ, hấp dẫn còn hơn chưởng Kim Dung, hơn phim tình báo Mỹ. Các tài liệu quanh vụ án được truyền tay, đọc ngấu nghiến như tiểu thuyết trinh thám, chỉ có phải dè chừng sự soi mói của mấy chú công an phường.
Đúng vào 19 tháng 8/2004, từ Hà nội truyền đi bài viết của Nguyễn Thanh Giang, một trí thức dân chủ hàng đầu, phân tích nguyên nhân từ đâu mà xảy ra vụ án ly kỳ, cuộc tranh chấp sinh tử ở chóp bu quyền lực đảng CS ; từ tranh chấp cá nhân đến xung đột phe phái, rồi do nhu nhược bất động mà thành ung nhọt, đang trở thành ung thư của chế độ; ông chỉ rõ vụ án tạo nên một số quan hệ không bình thường ,có thể nói là căng thẳng trong quan hệ Việt Nam - Cambốt qua vụ Xiêm Riệp từ năm 1983 đến nay chưa giải quyết rõ ràng ; trong quan hệ Việt Nam – Hoa kỳ, rõ ràng TC2 của bộ quốc phòng VN đã bịa đặt ra vô vàn tin tức để dựng đứng rằng một cơ quan hệ trọng của chính phủ Mỹ là CIA đã thọc sâu bàn tay lũng đọan vào nội tình VN trong một thời gian dài, tạo nên hình ảnh rất xấu về chính quyền Mỹ. Đã đến lúc những người lãnh đạo tỉnh ngộ, quả đoán, đưa vụ án ra trước công luận và luật pháp,che dấu và bưng bít chỉ càng làm cho tình hình đi đến thảm họa .

* Đich danh tội phạm
Một đặc điểm của các thư, kiến nghị, tố cáo mới nói trên là lời lẽ mạnh bạo, yêu cầu rõ ràng, dứt khoát, chỉ đích danh những kẻ bị cáo và tội danh. Người ta không còn gọi đại tướng, hay chủ tịch, hay đồng chí Lê Đức Anh nữa, mà là “tên Lê Đức Anh”, “viên cai Anh”, “thày Xú (surveillant) Chột” (vì chột một mắt trái) của đồn điền cao su Phú Riềng; các đồng đội của Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh cũng không còn gọi trung tướng Vũ Chính hay đồng chí Nguyễn Chí Vịnh nữa mà là bọn Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh … Các thư, kiến nghị cũng vạch mặt Đặng Đình Loan và gọi là tên tay sai, tên lưu manh văn hóa … Đi xa hơn nữa, có thư còn gọi những người trên đây là ‘’bọn phản động’’, ‘’lũ phá họai’’, ‘’kẻ phạm trọng tội phản quốc’’ … Việc hạ uy thế các nhân vật trên đây trước quân đội, đảng viên, xã hội là rất có ý nghĩa, có tác dụng thúc đẩy việc truy tố họ trước pháp luật theo những thủ tục pháp lý hiện hành.
Đó là vì khi chỉ kiểm điểm nội bộ, kiểm thảo cá nhân, đấu tranh tư tưởng trong đảng CS , trong chi bộ đảng, trong cấp ủy đảng thì đối tượng vẫn giữ nguyên mọi danh hiệu, vẫn là đồng chí, là tướng, là sỹ quan, vẫn tự do đi lại, quan hệ, vẫn giữ được uy tín, uy thế dù cho có bị sứt mẻ ít nhiều. Chỉ khi nào bị truy tố ,có lệnh khởi tố của viện kiểm sát quân sự hay viện kiểm sát nhân dân, bị tạm giữ thì đối tượng mới thật sự bị pháp luật răn đe và kiềm chế. Chỉ khi đó bị cáo mới buộc phải khai báo đầy đủ. Theo tin từ Hà nội, hiện Ban điều tra liên ngành do Bộ chính trị khóa 8 thành lập đã sưu tầm được đến hàng trăm tập hồ sơ, hàng vạn trang tư liệu, điều tra, thẩm tra, chứng cứ, qua hàng mấy trăm nhân vật, nhưng còn thiếu hẳn những khẩu cung trực tiếp và những đối chất quan trọng nhất. Vụ án chỉ có thể khởi sự khi nó được khởi tố.
Số gọi là ‘’bị cáo’’ trong vụ án này không nhiều. Thật ra chỉ là một ‘’nhóm‘’ nhỏ, quan trọng nhất là Lê Đức Anh, từng giữ chức cực lớn, đại tướng, bộ trưởng quốc phòng, ủy viên bộ chính trị, chủ tịch nước; sau đó là Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh, hai viên tướng đã thôi chức vụ; và Đặng Đình Loan cán bộ cấp chuyên viên 8 (ngang thứ trưởng); 4 người này có quan hệ vớI nhau về nhiều mặt: Anh, Vịnh và Loan là người đồng hương, cùng ở tỉnh Thừa thiên-Huế ; Chính là bố vợ của Vịnh; Anh nhận là bố nuôi của Vịnh … Ở các nước XHCN cũ đều có nhiều vụ án lớn mà bị cáo là các vị ở chóp bu quyền lực; như Béria ở Liên Xô, Lâm Bưu và lũ 4 tên ở TQ, đại tướng Kim Sang Bông ở Triều tiên, đại tướng Arnaldo Ochoa ở Cuba…đều bị kết án tử hình vì tội phản cách mạng.
Nếu vụ án được khởi tố, trong quá trình điêu tra xét xử, chắc chắn số bị cáo liên quan, số tòng phạm sẽ xuất hiện , vì với thời gian dài, với cương vị quyền lực, họ có nhiều kẻ cộng tác xa gần. Ví như Sáu Sứ và Năm Châu (Hồ Văn Châu), được họ từng dùng như tay sai để cài bẫy vu cáo tướng Giáp và tướng Trà, biệt tăm từ hơn 10 năm, không biết còn sống hay đã chết.
Còn nhân chứng của vụ án thì chắc chắn không ít. Chỉ riêng những quan chức bị TC2 tung tin rải rác đây đó, là “đi đêm, thậm thụt” với kẻ thù cũ, làm tay sai, có quan hệ đáng ngờ với CIA … thì có đến hơn 20 vị.
Theo đơn tố cáo, những người tán đồng, tiếp sức, hay ra sức bênh che, chạy tội cho tội phạm, làm cản trở luật pháp cũng phải được xét xử nghiêm theo pháp luật. Cho đến nay, có thể kể ra đó là : Phạm Văn Trà, người tâm phúc của Lê Đức Anh, người trực tiếp nắm và điều hành TC2; Nguyễn Khoa Điềm, cầm đầu bộ máy kềm kẹp tư tưởng toàn xã hội (ban tư tưởng và văn hóa trung ương), đã thực hiện chỉ thị của Anh bắt buộc giáo sư Vũ Khiêu xóa bỏ 2 câu về chiến thắng Điện Biên Phủ trong bài ‘’Chúc Văn’’ đọc tại Đền Hùng, đồng thời trực tiếp khuyến khích mọi mặt cho Đặng Đình Loan viết cuốn tiểu thuyết lịch sử 4 tập Đường Thời Đại ; Trần Đình Hoan, người đã cung cấp cho Anh và Đỗ Mười những tài liệu ’’mật’’ trong hồ sơ lý lịch của Lê Khả Phiêu về quan hệ bừa bãi với phụ nữ tay sai nước ngoài (!) nhằm hạ bệ Phiêu trong đại hội 9; Đỗ Mười, nhân vật từng thực hiện ý định của Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đưa Lê Đức Anh lên những cương vị cao nhất, người tán thành các Sắc lệnh và Nghị định lập nên TC2 với quyền hạn vô biên, người một mực chủ trương bóp ngẹt vụ án bất chấp các thư, khiếu nại, yêu cầu của ngày càng đông đảo tướng lĩnh, sỹ quan, đảng viên kỳ cựu và dư luận xã hội đòi khởi tố vụ án. Cần chú ý là 4 người bị tố cáo là bênh che, chạy tội cho tội phạm thì 3 người là trong bộ chính trị hiện tại, chưa kể ông Trần Đức Lương cũng bị 2 đơn tố cáo là muốn bóp ngẹt vụ án.
Chính vì có đến 5 trong số 14 ủy viên bộ chính trị (không kể Lê Minh Hương đã chết) muốn bóp ngẹt vụ án, nên chủ trương hiện nay của bộ chính trị là: giải quyết trong nội bộ và ở trên cao nhất vụ xung đột này - nghĩa là chỉ trong nội bộ bộ chính trị - và giải quyết êm thấm giữa 2 đại tướng trên cơ sở cảnh cáo nghiêm khắc ông Lê Đức Anh và sẽ giải thể TC2. Theo chúng tôi được biết, ông Nông Đức Mạnh và cả ông Đỗ Mười đã đến gặp tướng Giáp nhằm thuyết phục ông Giáp chấp nhận chủ trương đó của bộ chính trị, ‘’để duy trì sự ổn định chính trị của chế độ, để kẻ địch và bọn phản động không thể lợi dụng, để giữ uy tín cho đảng, vì quyền lợi cao nhất của đất nứơc ‘’ … Ông Giáp đã điềm đạm nhưng kiên quyết bác bỏ yêu cầu ấy, nhấn mạnh rằng bộ chính trị đã thành lập Ban điều tra liên ngành từ đại hội 8, năm 1996, thì nay cần kết luận và xử lý bằng văn bản rõ ràng rồi báo cáo ra ban chấp hành trung ương, vì ban chấp hành trung ương là cơ quan lãnh đạo cao nhất giữa 2 kỳ đại hội. Chính sau đó mới có lá thư dài quyết liệt phơi bày nhiều sự thật động trời ngày 17/6/2004 của thượng tướng Nam Khánh, và tiếp liền đó là 6 thư và đơn nảy lửa yêu cầu mở Tòa án Đại hình, gọi tướng Anh là tên phản quốc, nghiêm khắc răn đe những kẻ bênh che tội phạm, còn kể đích danh họ là những ai.
Hiện nay Bộ chính trị rất lúng túng. Có thể nói hiện nay tình hình nằm trong tay 9 ủy viên bộ chính trị còn lại. Các cựu chiến binh kỳ cựu bênh vực lẽ phải và công lý, các chiến sỹ dân chủ kiên cường đang chung sức với đông đảo sỹ quan ủng hộ tướng Giáp để cố gắng tác động đến từng người trong 9 vị nói trên. Anh chị em đang cố sức thuyết phục ông Nguyễn Minh Triết, bí thư thành ủy Sàigòn, người từng nói : tôi ưa nghe những lời phê bình, cả những lời ‘’nghịch nhĩ‘’ (khó nghe), ‘’trái luồng‘’ ; ông Phan Diễn, thường trực bộ chính trị từng có ý kiến kiên quyết trong vụ Năm Cam; ông Trương Quang Được, phó chủ tịch quốc hội, từng đưa ra chính kiến tiến bộ về luật xuất bản và kinh doanh của tư nhân; ông Nguyễn Tấn Dũng, phó thủ tướng thường trực, từng tỏ ý muốn cải thiện quan hệ với Mỹ và Liên hiệp châu Âu … Quan trọng nhất hiện nay là ông Nông Đức Mạnh, vốn ít tự tin, dễ ba phải, người hiện có vai trò quyết định, nhưng lại thiếu hẳn những cố vấn có tài năng và bản lĩnh để góp ý kiến cho Tổng bí thư . Cầu mong con người dân tộc thiểu số ở ông, suy nghĩ giản đơn, phân biệt đen ra đen, trắng ra trắng, tâm lý chất phác, dễ nhận ra đúng, sai, thiện ác rạch ròi, sẽ có một phút bừng tỉnh, tự tin và quả đoán, làm nên một chuyển biến chính trị mà đất nước sẽ mãi mãi ghi nhớ ! Trong chế độ CS, Tổng bí thư quả đoán theo một chủ trương thì rất dễ dàng lôi kéo theo mình những người còn lưỡng lự, đắn đo.
Hoặc dù cho Tổng bí thư chưa đạt đa số vững chắc trong bộ chính trị (hiện 14 người), ông có thể đưa ra một trước cuộc họp ban chấp hành trung ương đảng để yêu cầu trung ương thảo luận và ra quyết định.

* Những địa chỉ cụ thể cần tác động để vụ án được khởi tố
Mới đây từ Hà nội loan truyền tin hơn 20 sỹ quan cao cấp từng gửi kiến nghị ủng hộ tướng Giáp đã bị bắt giam (!); đồng thời tối 30/8, ông Lê Đức Anh xuất hiện trong buổi lễ long trọng ở Hànội tuyên dương một số ‘’anh hùng thời đổi mới‘’. Anh em dân chủ ở Hà nội cải chính tin thứ nhất, coi đó là tin vịt, là đòn gió nhằm ngăn chặn những cuộc phản công mới, tiếp theo những cuộc ‘’ra quân‘’ nổi bật của tướng Nam Khánh, các đại tá Hùng Cường, Như Thiết, nhà địa vật lý Nguyễn Thanh Giang … Việc xuất hiện của ông Anh là có thật; nó chỉ chứng tỏ ‘’cà cuống chết đến đít còn cay‘’, một sự liều mạng trong cơn nguy khốn, nhằm ổn định dư luận đang xôn xao. Sự lỳ lợm của kẻ cầm quyền ngang ngược là không có giới hạn, cho đến khi tình hình ngả ngũ. Đây chỉ là sự thách thức và khiêu khích thô thiển. Các thế lực đòi đưa vụ án ra ánh sáng đang tìm thêm một hướng tiến công nữa, đó là thúc đẩy nhiều nhân vật có chức năng thấy rõ trách nhiệm và vào cuộc.
Đó là Viện trưởng Viện kiểm sát tối cao Hà Mạnh Trí, Chánh án Tòa án tối cao Nguyễn Văn Hiện, Bộ trưởng tư pháp Uông Chu Lưu, Trưởng Ban kiểm tra trung ương đảng Vũ Quốc Hùng, Tổng thanh tra Nhà nước Tạ Hữu Thanh, Chủ nhiệm ban tư pháp của Quốc hội Vũ Đức Khiển…

• Lời nhắn từ trong nước
Các chiến sỹ dân chủ trong nước nhắn ra cộng đồng ta ở khắp thế giới : hãy tiếp sức mạnh mẽ cho việc đòi hỏi khởi tố vụ án. Đây là thời cơ hiếm để có một chuyển biến chính trị theo hướng đòi công lý và thi hành luật pháp. Lực lượng rắp tâm bóp ngẹt vụ án rất sợ các tài liệu lọt ra ngoài nước, họ truy lùng ngày đêm, nhưng đã thất bại. Hàng loạt thư, kiến nghị, tin tức liên quan lọt ra ngoài làm họ rất lo sợ. Chúng ta đã dành thắng lợi bước đầu. Dư luận xã hội trong nước là nhân tố quyết định nhất. Ở hải ngoại xin hãy tăng âm, nhân bản, gửi trở lại về trong nước, bao nhiêu cũng chưa đủ để chọc thủng bức màn che dấu sự thật; xin hãy tận dụng phát thanh, báo chí, thư từ, in thành cuốn sách nhỏ, qua điện thoại, người về thăm gia đình, quê hương … mà loan truyền, trao đổi, gây tranh luận, bàn tán… Xin hãy dịch, in ra nhiều ngoại ngữ để báo chí, công luận các nước biết rõ về vụ án; khi có dịp tiếp xúc với các quan chức Hànội đi công tác hay các nhân viên Sứ quán, Việt nam thông tấn xã, phóng viên báo chí, du học sinh VN … xin hãy nói chuyện về vụ án, cung cấp tài liệu cho họ, tìm hiểu xem họ nghĩ ra sao ..
Các bạn trong nước mong rằng bà con ta ở ngoài nước xin chớ coi vụ án này chỉ là tranh chấp nội bộ đảng CS, ta đứng ngoài, ta vô can; mọi người hãy quan tâm vào cuộc theo phương thức khác nhau, góp phần thúc đẩy cuộc đấu tranh chung cho dân chủ, nhân quyền và phát triển đất nước. Cuộc đấu tranh cần thời gian, cần bền bỉ, ở trong nước sẽ rộ lên nhân họp quốc hội vào tháng tới, nhân họp trung ương ĐCS lần thứ 11 (khóa 9) vào cuối năm và sang năm 2005, trong quá trình chuẩn bị cho đại hội 10 … ./.
Bùi Tín - Paris 1/9/2004

***


Vụ án ly kỳ trong cung đình Hànội:

Thế cân bằng động giữa 2 đối thủ

* so sánh thế và lực * quả bóng trở lại chân bộ chính trị * kẻ tước đoạt tự do không có tự do *không phải chuyện cá nhân, phe phái, là sự sống còn của ĐCS * câm ư, sự tan rã của đảng là cầm chắc !
Bùi Tín

Vụ án ly kỳ TC2 + T4 đang được bàn tán khá nhiều trong nước, nhưng vẫn còn bị bưng bít và ngăn chặn sự loan truyền ; nó vẫn còn có nguy cơ bị bóp ngẹt. Ở ngoài nước, vụ án còn xa lạ trong công luận quốc tế.
So sánh lực lượng của 2 bên đối lập hiện nay ra sao ?
Thật ra nhóm tội phạm trong vụ này không nhiều; bị tố cáo rõ tên và tội danh , có Lê Đức Anh, Đặng Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh, Đặng Đình Loan. Tội danh là: “dùng TC2 để vu cáo, phá hoại nghiêm trọng đảng và nhà nước”. Số này đã thất thế, không còn chức quyền nào, đã bị “cảnh cáo nghiêm khắc” trong nội bộ đảng và nghỉ hưu, nhưng vẫn táo tợn, hung hãn, do còn dựa được vào một số kẻ đương quyên.
Nếu đem ra xét xử thì bọn tòng phạm chắc cũng không nhiều.
Tình hình gay go là do Bộ chính trị tuy đa số không bênh vực và ủng hộ Lê Đức Anh, không thể không thừa nhận tướng Giáp có lẽ phải, có lý đúng, nhưng tất cả đều run sợ đưa ra công khai trước công luận.
Số người trong bộ chính trị kiên quyết bảo vệ Lê Đức Anh, theo thứ tự mạnh mẽ, chỉ có : - Phạm Văn Trà, bộ trưởng Quốc phòng, do LĐA đưa lên, trực tiếp nắm TC2, tham nhũng: 2 vợ, 3 nhà …; Nguyễn Khoa Điềm, trùm tư tưởng – văn hóa, trùm kềm kẹp báo chí, cùng quê Thừa thiên - Huế với Anh và Loan, bị đông đảo trí thức, văn nghệ sỹ khinh ghét; Trần Đức Lương, chủ tịch nước, uy tín cực thấp cả trong đảng và ngoài xã hội, tham nhũng nặng; Trần đình Hoan, trưởng ban tổ chức trung ương, có quyền lực về sắp xếp nhân sự, bộ máy.
Ngoài 4 vị trên trong bộ chính trị, còn có Đõ Mười, nguyên tổng bí thư, nguyên cố vấn, nổi tiếng là kẻ tận diệt tư sản-tư hữu; cực kỳ bảo thủ, ăn hối lộ, không còn quyền lực, nhưng vẫn còn “uy” với số tay chân cũ …
5 vị trên đây tuy chưa phải đa số, nhưng lại nắm các quyền lực then chốt : quốc phòng, tư tưởng, tổ chức, chính quyền, cộng với “thần quyền” kiểu gốc đa của Đỗ Mười nên khá mạnh; thêm nữa, họ câu kết chặt với nhau với ý chí kẻ bị dồn áp chân tường : quyết sống sót, tồn tại hay là chết.
Đối lập với họ là thế lực trung thành với tướng Giáp, đông đảo tướng lĩnh, sỹ quan, đảng viên thường, cựu chiến binh, trí thức; về lực, họ đông đảo gấp hàng ngàn lần lực của LĐA, nhưng về thế, lại không có tổ chức, không có điều khiển thống nhất, không nắm quyền lực. Về ý chí đấu tranh, tướng Giáp và số thân cận có quyết tâm cao, có mưu lược khá, có tinh thần phản công bển bỉ, khá tự tin, tin ở lẽ phải, lẽ công bằng, tin ở quần chúng …
Thế lực này được sự ủng hộ khá mạnh mẽ, dứt khoát của anh chị em dân chủ trong nước (như các vị Hoàng minh Chính, Nguyễn Thanh Giang, Phạm Quế Dương, Phạm Hồng Sơn, Hà Sỹ Phu …) với lập luận rằng vụ án kết thúc công khai theo luật pháp hiện hành sẽ có thể mở đường thuận lợi cho quá trình hình thành Nhà nước pháp quyền, thực thi dân quyền, dân chủ.
Do đó, nếu so sánh 2 đối thủ, với những ưu, khuyết và nhược điểm của mỗi bên, thì hiện nay nhìn chung tình hình đang ở thế giằng co, có thể gọi là “thế cân bằng động”, luôn chuyển động - thế và lực luôn chuyển hóa lẫn nhau - để có thể đi đến ngả ngũ trong tương lai gần, từ nay đến cuối năm, qua những động thái có thể có trong cuộc họp Quốc hội mùa thu này và cuộc họp Trung ương Đảng lần 11 (khóa IX) vào cuối năm; sự giằng co cũng có thể kéo dài, nhùng nhằng trong năm 2005, để ngả ngũ tại Đại hội Đảng X vào đầu năm 2006.
Trong cuộc đọ sức gay gắt mà âm thầm này, theo cơ chế hiện hành, Bộ chính trị ĐCS vẫn đang gánh trách nhiệm giải quyết bằng giải pháp nào, hoặc hòa giải êm thấm giữa 2 bên, hoặc đưa ra luật pháp để công khai xét xử như “bên đơn” yêu cầu.
Trong Bộ chính trị (hiện còn 14 ngưới sau khi Lê Minh Hương chết), 4 vị bênh LĐA như đã kể , còn lại 10 vị tuy thừa nhận “ngầm” là LĐA đã thật sự phạm sai lầm nặng, đã “cảnh cáo nghiêm khắc” LĐA và đồng bọn, nhưng lại rất sợ vụ án gây nên bất ổn chính trị nếu đưa ra công khai, nên ra sức thuyết phục tướng Giáp chấp nhận sự dàn xếp nội bộ thật hẹp, chỉ trong bộ chính trị, không gây chấn động. Tướng Giáp không chấp nhận giải pháp này; đây là trận Điện Biên Phủ chính trị cuối đời của ông, ông đặt cả danh dự của một đại tướng công thần vào trận phản công lịch sử này. Ông biết rằng ông đã cưỡi lên lưng hổ, hổ đã lao tới, không thể xuống được nữa ! Theo lệnh ông, thượng tướng Nam Khánh đã mở một chiến dịch mới, mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn. Và cuộc phản công còn tiếp nối. Cuộc đối đầu quyết liệt khó bề hòa giải, không thể nào hòa giải, là vì thế.
Phía bị cáo nhìn chung câm như hến, nhưng cũng có phản kích tý chút; họ tung tin ở Sàigòn là “ngoài Hànội 20 viên tướng thân ông Giáp đã nằm trong Hỏa lò (trại giam) (!)”; ở Hànội, trong một cuộc họp cựu chiến binh, họ giật dây một sỹ quan tung tin : “thư thượng tướng Nam Khánh là thư giả, không có chữ ký!”, lập tức một sỹ quan cao cấp phóng xe về phố Lý Nam Đế (nhà ông Nam Khánh) và chỉ vài phút sau trở lại với lá thư có chữ ký hẳn hoi, còn được nhân bản để phân phát rộng thêm. Kẻ gây rối cứng họng.
Do giải pháp hòa giải không thành, quả bóng nay lại quay về chân bộ chính trị. Theo phân tích của một số nhà chính trị trong nước, xét cho cùng, hiện nay tình hình biến chuyển ra sao đang nằm trong tay công luận trong nước và quốc tế về vụ án này. Bởi vì những người lãnh đạo CS tuy mang bản chất độc tài những lại chẳng còn mấy thực lực về kinh tế, tài chính, về quân sự, về uy tín với nhân dân và thế giới (như thời còn dựa vào Liên bang xô viết và còn tạm hưởng được cái hào quang kháng chiến và chiến thắng); nay họ đã suy yếu toàn diện, do đó họ chẳng có tự do để lựa chọn hay áp đặt; hơn nữa họ đã tự dấn thân vào thế bị quá khứ cầm tù, rất khó xoay sở. Họ im lặng trong lo sợ, trong phấp phỏng cầu may, chẳng vui sướng nỗi gì.
Nếu công luận trong nước vẫn bị bưng bít, chẳng có mấy người quan tâm đến vụ án, số đông theo thuyết “mackêno” ta đứng ngoài, vô can, thì bộ chính trị CS vẫn có thể ù lỳ, giả câm giả điếc, trơ tráo, mua thời gian, để 2 vị tướng - 94 và 86 tuổi, ốm yếu - sớm về cõi … Chết là hết chuyện !
Nếu công luận thế giới , báo chí, truyền thanh, từ Á sang Âu, từ Mỹ sang Úc, có vẻ nhanh nhậy, hùng hậu là thế … vẫn im re, mù tịt hay vô cảm, không bén nhạy với nội tình VN, không đả động gì đến vụ án (dù cho vụ án có nói nhiều đến CIA, vu cáo CIA), thì bộ chính trị CS càng ù lỳ, càng trơ tráo, bất động, ngậm miệng ăn tiền, tự khẳng định là mình đã có giải pháp đúng !
Nhưng tình hình rất khó diễn ra như vậy ! Thời buổi bùng nổ thông tin, mở cửa, đang vô cùng bất lợi cho kẻ chỉ muốn bịt tai, bịt mắt, bịt mồm thiên hạ. Các sỹ phu mới xuất hiện đúng lúc, nhận rõ thời cơ để lên tiếng, và lên tiếng đầy oai phong. Như tiến sỹ “Bắc Hà”, với luận văn nảy lửa mà lại rất hóm hỉnh, sống động : «Những người bình thường nghĩ gì về vụ án TC2», (ngay sau bài phân tích dài của tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang), nêu rõ đây không phải chuyện giữa cá nhân hay phe phái, mà là vấn đề sống còn của ĐCS, giữa lúc niềm tin ở đảng chỉ còn leo lét như ngọn đèn trước gió; một chế độ sinh ra đủ thứ giả, thứ “đểu” (có nghĩa là giả mà vẫn được coi là thật) như bằng đểu, tiến sỹ đểu, hàng đểu, phân đểu, nay lại sinh ra cả “đại tướng đểu”, “chủ tịch nước đểu” thì thật là tận cùng của tha hóa !. Bài viết thách ông Anh mở miệng trả lời các lời buộc tội, im lặng là thú nhận, và cảnh báo : bộ chính trị còn câm lặng thì sự tan rã của đảng CS là cầm chắc !
Khi vụ án kết thúc, cung đình Hànội ngập rác sẽ phải trải qua cuộc tổng vệ sinh gay gắt. Các ngành quốc phòng, an ninh, tổ chức, thanh tra, kiểm tra, kiểm sát, tư pháp … đều phải thanh lọc gắt gao, loại bỏ tàn dư tội phạm và mafia. Vấn đề này sẽ còn gay go không kém việc xử án. Đất nước cần đến một nhóm Bao Công ngay thẳng, trong sạch, quả đoán, thương dân thật lòng và cũng được dân thật lòng tin cậy. Liệu điều này có thể đến ? hay chỉ là một mơ ước ! Nó chỉ đến với một nền dân chủ đa nguyên đích thật. Vụ án kích thích ưu tư xã hội theo hướng lành mạnh và tích cực ấy..
Nhìn chung, hiện tại so sánh lực lượng của 2 thế lực : bóp ngẹt vụ án và giải quyết vụ án minh bạch theo pháp luật, đang ở thế thăng bằng, bên 8 lạng, bên nửa cân, với ở giữa là mênh mông số kẻ bàng quan; do vậy chỉ cần thêm vài giọt nước vào một bên, cán cân có thể ngả ngũ. Đó chính là ý nghĩa của nhận định : thế “cân bằng động” mà một số trí thức, thanh niên, sinh viên, cả một số cán bộ, đảng viên có lương tâm ở trong nước nhận ra và hiểu rõ để lên tiếng tiếp nối, dồn dập, với sự phân tích ngày càng sâu sắc, có sức thuyết phục công luận.
Trong nước bàn nhiều đến vai trò có thể “làm nên lịch sử” của ông Nông Đức Mạnh. Ông không thuộc phe phái nào. Chỉ cần ông khách quan, công bằng, quả đóan, có cố vấn tâm huyết với đất nước, lánh xa kẻ nịnh thần, lòng dạ thẳng băng để dùng quyền uy tổng bí thư, thuyết phục trung ương đảng, vượt qua sự “bùng nhùng , ấm ớ” của bộ chính trị, thì thật là may cho vận nước. Cờ đã đến tay để giúp ích cho đất nước vượt lên, sao ông không phất !. Ngày đầu năm, ông từng nói: ở cấp nào phạm pháp cũng bị xử lý, không trừ một ai.
Đêm 15/9/2004, giữa Hànội và quanh chợ Bến Thành – Sàigòn, xuất hiện hằng trăm “Bản Cáo trạng thứ 7” khổ lớn, gửi Quôc hội, Mặt trận, Viện kiểm sát tối cao, Tòa án nhân dân tối cao, ký tên : Nhân Dân Việt Nam – năm 2004 , yêu cầu các cơ quan trên đây thúc ép bộ chính trị ĐCS phải mở phiên Tòa Đại hình theo phép nước xử công khai những bị cáo của vụ án và cả những kẻ bao che. Cáo trạng cảnh báo rằng nếu bộ chính trị vẫn câm lặng thì đầu tháng 10 tới, nhân Hội nghị Á-Âu (vào ngày 8 và 9 tháng 10), đông đảo đồng bào oan ức ở khắp nơi sẽ dồn dập đưa đơn khiếu kiện về những bất công oan trái tràn đầy cùng với vụ án tầm cỡ quốc gia này, để cho thế giới biết rõ cảnh oan nghiệt dân VN đang phải chịu đựng nạn nội xâm kinh khủng nhất. Đây là tiếp nối những bài viết sôi sục của 2 đại tá Như Thiết và Hùng Cường.
Sáng 16/9, lại thêm một “Thư ngỏ của các lão thành cách mạng ở trung ương và thủ đô” đề ngày 12/9/2004 được đưa lên internet trong nước và ra ngoài, nêu bật Vụ án này liên quan đến số phận quốc gia và dân tộc, tội danh thật sự là tội phản quốc, phá hoại đất nước, vu cáo các nhân vật có chức vụ cao nhất của đất nước là tay chân CIA, phải được xét xử không chậm trễ, theo mong chờ nóng bỏng của toàn dân.
Mọi tấm lòng VN đang mong chờ sự ngả ngũ của cuộc đấu tranh ly kỳ mà lý thú này, và hy vọng nó sẽ là một sự kiện then chốt phơi bày mọi sự thật trần trụi, các rác rưởi chồng chất, lưu cữu, rữa nát giữa chốn cung đình , để toàn dân sắn tay tự mình tổng tẩy uế, và từ đó xây dựng đất nước ta thật là thóang, sạch, lộng gió tự do của thời đại. Nhiều người Việt trong và ngoài nước nhận ra thời cuộc, muốn hành động, tự nguyện làm một việc gì đó, để là một giọt nước - một giọt nước khiêm tốn - nhưng có thể có tác dụng quyết định, góp phần làm nghiêng hẳn cán cân về phía công khai hóa nhanh chóng vụ án này.

Bùi Tín.
Paris. 18/9/2004.
 
Đăng nhận xét



<< Home

This page is powered by Blogger. Isn't yours?