14/11/05

 

GIÁM NHÌN NHẬN SỰ THẬT TRƯỚC KHI ĐẠI HỘI X

Nguyễn Chính Trực, Hà nội
Xem tiep...
Comments:
Đôi lời phi lộ

Trước tiên tôi thành thật cảm thấy chua xót khi phải suy ngẫm và viết lên những sự thật sau đây bởi lẽ tôi trước hết là người VN, là một đảng viên ĐCS, một cán bộ tầm tầm chủ yếu là làm việc chuyên môn được ăn học hẳn hoi. Vì chỉ là cán bộ tầm tầm nên không cần nhiều thời gian mánh lới thu vén…nên có nhiều thời gian nghiên cứu theo hướng của riêng mình. Vì biết ngoại ngữ nên có điều kiện nhìn ra thế giới và ngoảnh nhìn lại cái “Nhân tình thế thái” rối bời của ta hiện nay.
Tôi không muốn viết ra để reo rắc hận thù, kích động bạo loạn chống phá Đảng và Nhà Nước. Tôi cũng không ủng hộ một ý tưởng bạo loạn nào làm đau khổ Nhân Dân tôi. Nhưng tôi thề ủng hộ mọi chủ trương đổi mới, cải cách Xã Hội theo hướng dân chủ đích thực ở VN cho dù tiến hành việc đó là ai và đương nhiên kể cả ĐCS. Tôi giám chịu trách nhiệm cá nhân với những gì mình viết ra và sẵn sàng đối thoại theo hướng xây dựng.
Có người sẽ hỏi tôi tại sao chua xót mà vẫn cứ đi theo ĐCS ? Cuộc đời không phải đơn giản ở chỗ thích thì theo, không thích thì bỏ, ông cha ta có cậu “Có sống trong chăn mới biết chăn có rận”… Ít ra tôi cho là như vậy ! Tôi và nhiều người từ thời trai trẻ đã thuộc lòng câu “… Người ta chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận để trước khi nhắm mắt xuôi tay có thể tự hào rằng tất cả đời ta đã cống hiến cho sự nghiệp giải phóng loài người…” và đương nhiên với tôi và nhiều người, sự nghiệp giải phóng loài người là quá lớn lao nhưng sự nghiệp dân tộc thì đã được độc lập, giang san đã thu về một mối nhưng dân ta sau 30 năm mới chỉ được hưởng một nền dân chủ giả hiệu. Đó là một xót xa chung !
Tôi viết ra là để cho những ai quan tâm đến nền dân chủ đích thực cho VN ! Là Đảng viên và theo điều lệ, tôi có quyền phản ánh những điều viết ra gửi cho Đảng và phải được Đảng trả lời… Nhưng những bài học của các đàn anh như Trần Độ, Trần Khuê, Tướng Ng. Nam khánh, Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương, TS Ng. Thanh Giang , Nguyên TTg. Võ Văn Kiệt, Thống lĩnh Võ Nguyên Giáp, các bậc Lão thành CM, Cựu chiến binh khác và gần đây là anh Phương Nam…Đã đủ cho tôi thấy rằng quyền Đảng viên được trả lời chỉ là trên bản Điều lệ chứ không tồn tại trong thực tế. Sự cả tin vào các “Đồng chí lãnh đạo kính mến” chỉ là sự không tưởng vô ích, đó là một điều đáng tiếc !
Hãy đừng trách gì tôi như một số ít người hay phàn phàn nàn “…Sao bây giờ mới giám nói ?” khi nghe nguyên TTg. Võ Văn Kiệt phát biểu về thiếu dân chủ thực sự trong Đảng; Nguyên TBT Lê Khả Phiêu nói về chuyện những cái phong bì với năm mười ngàn đô la khi ông còn đương chức; Hay gần đây nhất là nhiều bậc Lão thành cách mạng thậm chí những Đảng viên thuộc hàng khai quốc công thần cho rằng chủ nghĩa Marx là không tưởng…Bới vì theo tôi hiểu tư duy hay đổi mới tư duy của mỗi con người là một hoạt động liên tục và thường xuyên. Cái tồi tệ nhất của con người là cả tin và đã tin một điều gì thì cái đó cho là mãi mãi đúng. Hoặc vì bổng lộc hay quyền lực mà không cần suy ngẫm nữa ! Tôi xin mạn phép hương hồn ông Tố Hữu để đặt ra một câu hỏi cho mọi người và cho chính bản thân tôi suy ngẫm: Phải chăng ở vào cái tuổi 20 (Mới qua vòng thơ bé) Tố Hữu đã hiểu hết được chủ nghĩa Marx đến mức ông phải thốt lên trong câu thơ “Mặt trời chân lý chói qua tim” rồi cái chân lý như thái dương ấy mãi mãi đúng để soi sáng cho suốt cuộc đời sự nghiệp của ông?… Nhiều người ca tụng câu thơ hoặc cả bài thơ “Từ ấy” là bất hủ, thì tôi cho rằng đó đơn thuần chỉ là một câu khẩu hiệu hay cho cao trào lúc bấy giờ mà thôi ! Chính vì thế tôi trân trọng tất cả những tư duy, đổi mới tư duy cũng như các chính kiến của mọi người dù họ là ai, đương nhiệm hay đã từ nhiệm, trong nước hay ở nước ngoài, vào mọi thời điểm khi cần…Miễn là chính kiến ấy trung thực, không truyền bá hận thù hay tôi ác… Nhưng góp được tiếng nói chung cho nền dân chủ đích thực của VN.
Hà Nội ngày 21 tháng 7 năm 2005
NHỮNG BƯỚC ĐI SAI LẦM CỦA ĐCS
Phải thưà nhận rằng ĐCS Việt nam thật sự đã có công lớn trong sự nghiệp dành độc lập và thống nhất đất nước, làm được một số việc góp phần ổn định cuộc sống của số đông người dân sau cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, đưa VN ở một vị thế nhất định trên trường quốc tế, tuy hiện nay đang ở vào tình thế bế tắc nhưng trong Đảng không thiếu những người có tâm huyết và tài ba muốn góp công mình cho giang sơn gấm vóc này … Nên chúng ta hãy dũng cảm bỏ qua những đau thương của các phía để nhìn về phía trước, ghi nhận rằng sự nghiệp của ĐCS suốt 75 năm qua như là một phần của lịch sử VN. Tuy vậy, tôi cho rằng với tư duy duy ý chí của một số nhóm người cầm quyền đã phạm phải một số sai lầm có tính chiến lược chủ yếu sau đây:
Chèn ép và ép giải tán các Đảng dân chủ VN và Đảng xã hội VN đề dành quyền độc tôn cai trị của mình
Đổi tên Đảng lao động VN thành ĐCSVN và tên nươc Việt nam dân chủ công hoà thành nước CHXHCNVN và đương nhiên tự thắt chặt mình vào chủ nghĩa Marx và định hướng XHCN mơ hồ
Tìm cách thay đổi các Hiến pháp để xác lập quyền toàn trị nên đã tập trung quá nhiều quyền l ực trong tay ĐCS trong khi các Lãnh đạo thì hiểu biết hạn chế, thậm chí có người ít học nhưng có nhiệt huyết. Đúng như lời chỉ huấn của cố TTg. Ph ạm V ăn Đồng “Dốt nát cộng với lòng nhiệt tình thành đại phá hoại”. Thực tế đất nước ta đã bị nhiều đại phá hoại trong 30 năm qua. Hiện nay, các vị Lãnh đạo đã có được học hành nhưng vì một lý do nào đó nếu không suy ngẫm kỹ càng thì sẽ lại gặp một sự dốt nát khác, đó là không học được những lợi ích XH lớn lao những giá trị của nền dân chủ đích th ực…Thì đất nước ta lại sẽ tiếp tục gặp các đại phá hoại khác và càng xa dần lộ trình văn minh của nhân loại, như lời ngài cựu Đảng viên CS Liên xô V. Putin gọi lộ trình đó là “Thị trường và dân chủ”
Tự xác lập quyền độc tôn lãnh đạo trong Điều 4, Hiến pháp sửa đổi năm 1992 mà không được nhân dân đồng thuận (Không trưng cầu dân ý có LHQ giám sát) nên ND càng xa rời ĐCS, thậm chí nhiều Đảng viên cảm thấy bị xúc phạm
Nếu xem xét về thời điểm thì những bước đi sai lầm để tiến đến toàn trị của ĐCS chỉ xảy ra vào khoảng 30 năm trở lại đây có nghĩa là sau khi đất nước ta đã thống nhất năm 1976 nên VN mang hình ảnh một quốc gia độc tài trong con mắt phần lớn NDVN và của thế giới, ND là sức mạnh vô hạn thì tiếc thay phần lớn trong số họ trở nên lãnh đạm với quốc sự, với ĐCS và đấy mới chính là căn nguyên gốc rễ của sự mất lòng tin vào đảng của ND VN hiện nay. Mặt khác, mọi biến động khách quan hay chủ quan có tác động đến đất nước này cùng những đòi hỏi tất yêu không gian chính trị mỗi ngày càng mở rộng của VN trong một thế giới đa phương và thay đổi mỗi ngày… đều mang lại một sức ép vô cùng lớn lên vai tập thể Lãnh đạo Đảng và Nhà nước khát quyền lực nhưng không đủ tài, không xứng tầm… Cho nên tôi cho rằng vấn đề “Đổi mới hay là chết” đã đề cập từ ĐH VI năm 1986 nhưng có lẽ tại đại hội X lần này mới là mối quan tâm và bức xúc thực sự cho ĐCS VN cho nên cần phải đặt ra vấn đề Cải cách “Cải cách hay là chết” mới có thể tháo gỡ được tình thế hiện nay.
Ngay mới đây thôi, trên website của ĐCS đã cho in bài viết sau của Tiến Hải:
Phát huy dân chủ trong điều kiện Đảng độc quyền lãnh đạo
Ngày 12/8/2005. Cập nhật lúc 17h 56'
(ĐCSVN) - Hiện nay không cần thiết và không nên bàn tới vấn đề ở Việt Nam, Đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo có bảo đảm được dân chủ hay không? Hoặc, để bảo đảm được dân chủ có nhất thiết phải thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập hay không?
… thực tiễn đã cho thấy Đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo cách mạng là một tất yếu khách quan…
Tôi cho rằng; Chính sự tái khảng định: thực tiễn đã cho thấy Đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo cách mạng là một tất yếu khách quan… Tất không thể không chấp nhận một tất yếu khách quan khác là ĐCSVN phải chịu trách nhiệm vào thời điểm này trước nhân dân và trước dân tộc về các nguy cơ (Nhận định các nguy cơ là nói theo các tài liệu của Đảng trước đây) và các quốc nạn như sau:
HAI NGUY CƠ ( HAI QUỐC NHỤC):
ĐÃ BỊ TỤT HẬU: Nhận định nguy cơ tụt hậu là từ các đại hội Đảng VIII và IX chứ nay thì là tụt hậu rồi chứ không còn là nguy cơ nữa và đây cũng có thể coi như “Một trong những quốc nhục”: Sau 30 năm độc lập và thống nhất đất nước (nếu chỉ 5 hay 10 năm thì chưa cần đề cập đến vấn đề này): VN ta vẫn thuộc vào những nước nghèo và lạc hậu nhất thế giới (hơn 400 USD đầu người một năm); Xếp vào hàng 5 nước có tham nhũng tràn lan; Hiến pháp, các bộ luật và luật là một mớ lộn xộn mang màu sắc chính trị hơn là giá trị tư pháp theo thông lệ quốc tế (Chúng ta có thể điểm lại việc ồ ạt sửa đổi luật hiện nay để mong sao vào được WTO thì thấy rõ!); Tuyệt đại đa số người dân chưa được tiếp xúc và hiểu được những lợi ích lớn lao về mặt xã hội của những giá trị dân chủ đích thực; Cả nước ta mới chỉ có 2 tờ báo điện tử; Người dân không được nói lên những suy nghĩ thực của mình; Về công nghệ thì không phải bàn…

NGUY CƠ MẤT ĐỊNH HƯỚNG: (Định hướng tư tưởng của ta là xây dựng CNXH và CN Marx -Lenin làm nền tảng…) Vào thời điểm này chúng ta có thể dùng cụm từ “Nguy cơ” vì thực tế còn phụ thuộc vào tư duy đổi mới của Đảng CS và và vào ĐH X sắp tới có đổi mới được những gì theo thới cuộc…mà tư duy là một hoạt động thường xuyên một cách tư nhiên của con người. Thực tế con đường đi lên của dân tộc ta đã đổi mới; Kinh tế thị trường thật sự đã là cứu cánh cho những tăng trưởng của kinh tế đất nước ta trong hơn một thập kỷ qua; Rồi sớm hay muộn VN cũng sẽ là thành viên đầy đủ của WTO, ở đó sự vận hành chỉ có “Thặng dư” làm cơ sở cho cạnh tranh, tồn tại, tiến lên hay tụt lại… Ở đó không hề có chủ thuyết kinh tế nào của Mac Lênin cả. Như vậy chấp nhận kinh tế thị trường để bứt phá về kinh tế là ta đã và sẽ phải từ bỏ CN Marx rồi còn gì ?!
Nền tảng tư tưởng của CN Marx là chuyên chính vô sản, sở hữu toàn dân, xoá bỏ bóc lột và xây dựng một xã hội công bằng tuyệt đối và không có giai cấp… Nhưng thực tế về bản chất, chủ nghĩa Marx là một chủ nghĩa định mệnh. Nó tin là có một kịch bản đã định sẵn cho tiến hóa của xã hội loài người, nhưng thực ra thì khả năng sáng tạo của con người có thể tạo ra những tình huống mỗi ngày một mới, khiến thế giới có thể tiến l ên không ngừng một cách không lường trước được, và do đó không có "chân trời lịch sử nào không thể vượt qua". Và cuối cùng thì chính sự sáng tạo của con người mới tạo ra hình thái xã hội mà họ đang sống; Việc Marx tiên liệu một kịch bản khác - đấu tranh giai cấp tiến tới xã hội không giai cấp như là điểm tới sau cùng của lịch sử… Và như vậy, chủ nghĩa Marx là một chủ nghĩa định mệnh, nó không khác gì với màu s ắ c duy tâm. Nhưng ít ra các tôn giáo còn thực tiễn hơn, “Thiên đường” mà họ đề nghị thì không có trên mặt đất và trong cuộc sống này. Tóm lại, cái mô hình xã hội không có giai cấp và công bằng tuyệt đối như Marx đã đưa ra chính là một ảo tưởng và hạn chế ở chỗ phủ nhận sức sáng tạo của con người, muốn đạt được cái XH hão huyền đó có thể chỉ có kẻ mạnh tuyết đối thống trị, phải đóng cửa các trường học, không kinh doanh… Nghĩa là không còn ai giỏi hơn ai, không ai giàu có hơn ai… Vậy thì, nền tảng tư tưởng của Marx có thể là phương chỉ nam cho công cuộc đi lên của cách VN không ? Chắc chắn là không ! Đó chính là nguy cơ “Mất định hướng”. Trong cái tình thế mất định hướng ấy, Nhà nước VN nhất là ĐCS VN cố tình cù nhầy gán ghép vào đủ mọi văn bản nào là “ Kinh tế thị trường định hướng XHCN; Nền dân chủ XHCN, Nhà nước XHCN…” Nhưng trên thực tế, cái gọi thành trì XHCN là Liên xô cũ và hàng loạt các nước XHCN khác đã bị tự phá sản ngày từ những thập kỷ cuối của thế kỷ 20 rối. Thậm chí, ngay trong khi còn hưng thịnh và cả sau khi phá sản họ vẫn còn chưa chắc cái mô hình ấy có phải là XHCN hay không và họ đang ở vào giai đoạn nào của CNXH khi bị sụp đổ?! Còn ở VN thì còn thảm hại hơn, ĐCS chưa bao giờ khảng định được ta đang ở đâu, bắt đầu hay là thời kỳ nào của quá độ XHCN… Nhưng cứ thế, cứ mò mẫm cứ hy vọng và cứ nói dối lẫn nhau, nói cho cho dân yên lòng “…Định hướng XHCN”. Cũng trong cái hoàn cảnh bế tắc ấy người ta lại đang manh nha một kiểu diễn đạt khác là muốn gắn cái nội hàm của XHCN là “Dân giàu nước mạnh, XH công bằng dân chủ văn minh”hay “Nhà nước cuả dân, do dân và vì dân”… Nhưng thực ra những nội hàm trên đã là những tiêu chí của các XH dân chủ đích thực mà các chính trị gia của họ đã sử dụng như những nền tảng để xây dựng các thể chế pháp trị các quốc gia của họ từ rất lâu rồi, cho nên việc gắn những tiêu chí trên làm cái nội hàm của cái đuôi CNXH chỉ là một sự cóp nh ặt hoặc có thể gọi là “Vi phạm bản quyền” chính trị mà thôi!.
Ngài V. Puttin đã từng là một đảng viên CS, đã đúng khi cho rằng lộ trình văn minh là “Thị trường và dân chủ”. Nhân dân ta và những người cầm quyền có tâm huyết hoàn toàn có quyền làm cho VN ta “Dân giàu nước mạnh, XH công bằng dân chủ văn minh” chỉ khi, về kinh tế phải là kinh tế thị trường địch thực; Về xã hội phải là một XH dân chủ đích thực, nền dân chủ sẽ cho xã hội nhiều lựa chọn của bất kỳ một quyết sách nào, người tài thực sự sẽ được giao trọng trách xứng đáng, quyền lực được kiểm soát, nguyên tắc Đa số và Các quyền Thiểu số được thể chế hoá bằ ng phá p luậ t (Chứ không như cái Thiết chế dân chủ cơ sở một cách lỏng lẻo do ĐCS đưa ra khi mà dân chủ đã bị vi phạm nghiêm trọng trước đây, mặt khác đó chỉ như là một nghị quyết của Đảng mà thôi chứ không phải là định chế pháp luật nên đâu đó ai làm thì làm, không làm thì thôi) sẽ mang laị một sự đồng thuận trong toàn dân cao và có th ể ph át huy nội lực toàn XH …
Vậy tóm lại nếu VN vẫn chủ trương kiên trì XHCN không tưởng và chu nghĩa Marx có nghĩa là VN sẽ đi bằng hai cái chân, một là Kinh tế thị trường (Kinh tế thị trường định hướng XHCN không hề có trong CN Marx; Lenin, stalin, Mao Trạch Đông và Hồ Chí minh cũng chưa thấy nói đến bao giờ). Hai là Xã hội dân chủ XHCN như xưa nay (D ân chủ giả hiệu chứ không phải là một XH dân chủ đích thực) thì giống như một người bị thương đang đi trên một cái chân thật (Kinh tế thị trường) và một cái chân giả (Dân chủ giả hiệu), trên một con đường gập ghềnh mà phía trước là XHCN không hình dung ra được là mô hình gì… Thì đó là một nguy cơ “Mất định hướng” và sự tụt hậu trên đến khi nào mới mới vượt qua được ?!
BẢY QUỐC NẠN CHỦ YẾU:
Các quốc nạn thì đảng và NN đã nói, các trí thức đã thống kê, các Lão thành CM đã góp ý và toàn dân ai cũng có thể nhìn nhận… Nhiều vô kể song có thể gom lại như sau:

1- Nạn tham nhũng, tham ô, hối lộ: Hầu hết là những người đảng viên có chức quyền từ cao cấp đến cấp thấp, nói thật không cường điệu ở VN cả bộ máy Đ ảng v à NN đã là một tập đoàn tham nhũng ở mọi lĩnh vực. Từ bớt xén chế độ của các diện chính sách và người có công với nước, khai man chế độ, rút ruột công trình, ký hợp đồng giả lấy tiền tiêu, nhận hối lộ chia chác hàng triệu Đô la (Các đại gia bộ TM hay Petrovietnam…), đánh bạc một đêm 2 ô tô như Phạm Huy Phước (GĐ một Cty kinh tế của Đảng), Cán bộ công quyền ăn tiền và bao che cho các đồng đảng tôi phạm (Năm cam, Hai Chi, các tập đoàn buôn lậu và buôn bán ma tuý…) Chia chác cho nhau ở cấp Trung ương những ngôi nhà khu đất hàng ngàn cây vàng, ngang nhiên chia đất cho nhau ở khắp mọi nơi, “Xẻ thịt” các công trình quốc gia như hồ Trị an…

2- Lãng phí tiền của của nhân dân, tài nguyên quốc gia: Đất nước ta nghèo nhất thế giới, tài nguyên ít và manh mún và đang cạn kiệt nhanh chóng… Nhưng dân ta phải trang trải cho một bộ máy NN quá lớn: Các cơ quan đảng to ngang và hơn cả bộ máy chính quyền; Bộ máy chính quyền cứ TW có ban bệ nào thì địa phương có, Lực lượng dành cho công tác bảo vệ nôi bộ (Để chuyên chính, bảo vệ Đảng, bảo vệ chính quyền, rò la tin tức đối lập… Mà lực lượng này trước đây thường gọi là mật vụ, thám báo) lớn vô kể và nhiều tầng nhiều lớp, trà trộn vào mọi tổ chức XH, đoàn thể và dân cư....; Đài Trung ương (Hệ thống truyền thông nói chung) đã phủ sóng cả nước nhưng tỉnh nào cũng có đài riêng có đủ bộ máy như Trung uơng… Nhưng phần lớn người dân không bao giờ xem chương trình của địa phương trừ phi có phim hay hoặc có việc gì đó giật gân xảy ra tại địa bàn; Lễ hội, hội hè, mừng chiến thắng… nở rộ khắp n ơi tốn rất nhiều tiền của; Tài nguyên rừng, khoáng sản, đất đai lãng phí đến không kiểm soát nổi…Trong khi đó các dịch vụ y tế, giáo dục và an sinh xã hôị không bảo đảm cho người nghèo, nhất là phần lớn những CB đã về hưu với đồng lương không đủ sống…
Phá huỷ môi trường đã đến mức nghiêm trọng. Chỉ nói riêng về phá rừng hàng ngàn vụ lớn nhỏ từ Tành linh trước đây, rừng đầu nguồn Trị An ngày nay, rừng ngập mặn… Có lẽ đã lớn hơn cả số rừng bị tàn phá do chiến tranh, trong khi chương trình quốc gia trồng 5 triệu hecta rừng thì coi nhu đã bị phá sản; Các địa phương thì bất lực trước nạn khai khoáng bất hợp pháp, thậm chí làm ngơ để hưởng lợi bất chính; Các nguồn nước nhất là nước ngầm đang bị thiếu hụt và ô nhiễm trầm trọng…

3- Quốc nạn đạo đức, văn hoá, nhân cách và mất lòng tin… xuống cấp và có thể mất dần trên phạm vi toàn quốc, quốc nạn này thực ra không phải nay mới bột phát mà nó là nhân quả của nhiều nguyên nhân của mọi hành xử trong XH của nhà cầm quyền. Ngược dòng lịch sử, thì đạo đức XH và luân lý đã bị huỷ hoại ngay từ cuộc cải cách ruộng đất sau khi hoà bình lập lại ơ miền Bắc, ở đó những người chỉ có lòng hận thù, nhiệt huyết nhưng vô học (Các Cốt cán) họ đã cho đập phá hầu hết miếu mạo, đền chùa, phát động đấu tố… Dẫn đến việc chỉ vì muốn chứng tỏ mình là Cốt cán, nhiều người đã được khuyến khích đấu tố hoặc vu khống cả bố mẹ đẻ ra mình. Thực ra trong đời sống XH, việc đấu tố đó có thể có xảy ra và dư luận XH có thể không lên án nếu nó chỉ là quyết định cá nhân giữa tình cảm và lý trí của mỗi con người, song XH khuyến khích h ọ làm điều đó là một việc làm vô đạo lý, mà chỉ có ở VN mới có; Gần đây nhất, chỉ vì không ưa những góp ý thẳng thắn của những người không đồng tình (Bất đồng chính kiến) mà chính quyền đã có những hành xử đê tiện đến mức không thể chấp nhận được trong đông đảo nhân dân, đảng viên, chức sắc tôn giáo… : Người ta không thể tin rằng Thượng tướng Trần độ là người xấu đến nỗi như NN rêu rao về ông và “nghĩa tử” ở VN và Phương Đông không thể chấp nhận những người “Đồng chí” của ông xử sự với ông như thế khi ông tạ thế; Người đời khó mà tin được một số Cha đạo và Chức sắc tôn giáo lại bị bắt vì tội “Gây rối trật tự công cộng”; Cái cớ “Không đăng ký tạm trú” để khởi sự cho việc kiểm tra trấn áp đối với ông bà Phạm Quế Dương tại TP HCM, một trong những LTCM trong ngành công an và kết tội ông là gián điệp chỉ vì ông có những bất đồng chính kiến thì thật là một hạ sách; Người ta không khỏi hoài nghi những người vào gây sự tại nhà tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang lại là các Cựu chiến binh, những người tay sai ấy đã xúc phạm phẩm giá của các Cựu chiến binh; Giáo sư Trần Khuê, ông ấy phải được nhận lương hưu của ông vì đó là quĩ BHXH mà ông đã đóng góp từ lương trong cả quá trình làm việc của ông, con gái của ông phải được đi làm như mọi người công dân khác; Anh Phương Nam lẽ ra không ảnh hưởng gì về công ăn việc làm mới phải để giới trẻ VN mới có thể tôn trọng chế độ này hơn…

4- Hành xử giữa Đảng và Nhà nước với XH là thế, giữa các nhà Lãnh đạo với nhau cũng chẳng hơn gì: Mâu thuẫn và tranh dành quyền lợi- quyền lực rất gay gắt, kiếm cớ và vu khống chính trị cho nhau, khống chế và bịt miệng nhau… điển hình là điệp vụ “T4”, “sáu sứ”… Thì nền tảng đạo đức và lòng tin trong XH sao mà bền vững được. Chính thư của Đại tướng Giáp, Thượng tướng Nam Khánh và nhiều nhà LTCM gửi cho BCT ĐCS và nhà nước VN cũng như dư luận đông đảo nhân dân đã nói lên điều đó. Hệ quả của nền tảng đạo đức bị phá vỡ ắt hẳn kéo theo nhiều tệ nạn khác: Mại dâm, ma tuý, HIV, đâm thuê chém mướn, trừ khử lẫn nhau theo kiểu xã hội đen… đang trên đà phát triển đến mức báo động.

5- Quốc nạn về tai nạn giao thông cũng là một thảm kịch đau thương cho XH, nó là hậu quả của nhiều nguyên nhân: Kiểm định chất lượng phương tiện, cân tải trọng xe, bằng LX … Tiền quyết định tất cả; Các biển báo giao thông dựng lên vô tội vạ, quả thực người viết bài này cũng từng tư lái xe, nêú đi và xử lý tốc độ theo bảng hạn chế tốc độ trên nhiều sa lộ thì giống như một người tâm thần lái xe, khi XH lên tiếng thì các biển hiệu lại thu đi đến mực khó hiểu, chỉ còn trơ lại cột sắt… (Dựng biển và thu biển… Đều là tiền của nhân dân cả đấy !) ; Mọi thành phần kinh doanh vận tải (Nhất là xe tải) nào cũng phải nộp “Hụi chết” hay “Làm luật” hàng tháng với Thanh tra giao thông mới yên bề làm ăn; Cảnh sát giao thông trên đường chỉ chăm chú hoạnh hoẹ các lỗi vớ vẩn để mãi lộ hơn là giữ gìn cho giao thông xuôi dòng bén giọt như thường thấy ở các nước văn minh; Người dân thì cũng chẳng tôn trọng luật pháp là mấy, lại tham gia giao thông trong hệ thống quản lý hỗn mang như trên thì sao mà không tránh khỏi nhiều tai nạn !

6- Nghành giáo dục đã bị khủng hoảng thực sự: Mọi thành phần XH có liên quan tới nghành giáo dục nước nhà đã vì nhiều lẽ phải rơi vào cuộc khủng hoảng này, ngoài học sinh còn có cả thày cô và cán bộ đã tham gia vào đủ mọi gian lận, mua bán đề thi, sửa điểm đậu đến mua bán bắng cấp các loại; Nạn dạy và học thêm tràn lan bất chấp các qui định cấm của CP và của Bộ giáo dục, ở HN học hè tại nhà thày cô (Có trường tổ chức ngay tại trường) đối với học sinh Tiểu học vừa kết thúc hôm 18 tháng 8, Trung học vẫn còn tiếp tục… Cái mất lớn nhất của việc học thêm và dạy thêm này không chỉ học sinh phải mất tiền, mất thời gian chơi bới của con trẻ mà mất đi hình ảnh mô phạm của các nhà giáo VN, không một học sinh tiểu học nào trở lên không nhận thức được rằng nếu không học thêm thì sẽ bị thày cô “Đì”; Trường chuyên, lớp chọn và chạy trường ch ạy lớp vẫn còn là một phổ biến, những trường có “Máu mặt” ở HN họ tìm mọi cách tô vẽ hình ảnh để kiếm tiền. Ví như Trường Trung học phổ thông Trưng Vương, tại quận Hoàn Kiếm HN may mắn có được một cơ ngơi khang trang, tự đồn rằng học sinh vào được đây là ăn chắc vào đại học, quí bà Hiệu trưởng đặt cả camera ngòai cửa nhà riêng để trốn không tiếp phư huynh đến xin học cho con… Nhưng thực ra, các cháu học cả 5 năm xuất sắc nhưng không có trên dưới 10 triệu (Giá vào của năm học 2005-2006 tới) là không thể vào được lớp 6 đầu cấp của trường, té ra bà ta không tiếp phụ huynh đến xin học cho con thật, muốn tiếp cận được bà hiệu trưởng phải qua một đường dây là người thân c ận của bà ta và đã làm ăn với ba từ nhiều năm nay rồi (Máy camera là để nhận dạng người thân, cấp trên và người trong đường dây môi giới… Còn để tránh phụ huynh học sinh !)

7- Nhóm quốc nạn cuối cùng mà tôi trăn trở mãi mà không biết dùng từ sao cho đỡ xấu hổ cho dân tộc mình hơn “Quốc nạn dối trá”: Có một thực tế là hầu hết những nhà cầm quyền VN sau khi dành được chính quyền là những người đi ra từ cuộc chiến tranh mà trong chiến tranh thì có rất nhiều điều phải dối trá lừa lọc, nghi binh, đánh lừa đối phương, bưng bít không phổ biến những thất bại làm ảnh hưởng tinh thần chiến đấu binh lính hoặc khuyếch trương chiến thắng một cách giả dối để đánh vào tâm lý cà hai bên… Đã được nhào nặn thành một loại kiến thức hay nghệ thuật “Nghệ thuật chiến tranh”… Mà cái kiến thức dối trá ấy rất cần cho một cuộc chiến tranh nhưng thật sự không cần thiết cho sự nghiệp trị quốc trong thời bình, nhất là khi người cầm quyền có quá nhiều quyền lực, công thần và tự phụ, thiếu hiểu biết về nhân quyền và tự do dân chủ… thì càng nguy hiểm cho dân tộc, tiếc thay cái quốc nạn dối trá ấy đã phôi thai ngay từ lúc đó: Người dân VN ai mà chả biết câu nói cửa miệng “Làm thì láo, báo cáo thì hay”; Thời còn là HTX nông nghiệp cấp xã rồi cấp huyện, người ta không lạ gì câu chuyện có một con heo nhưng có tới không dưới sáu tổ chức báo cáo thành tích về một con heo đó… Cứ thế, cái màu của CNXH cứ được t ô hồng lên mỗi ngày nhưng thực chất đời sống người dân càng ngày càng nghèo khổ, xã hội càng ngày càng suy kiệt và cuối cùng thì người ta lại hô hào hướng tới thực tiễn hơn bằng những khẩu hiệu hồng của Đảng “Nói thẳng, nói thật”, “Nhìn thẳng vào sự thật”nhưng tôi cam đoan rằng những mỹ từ trên mãi mãi chỉ là khẩu hiệu, Đảng và NN chưa bao giờ giám nhìn thẳng vào sự thật cầm quyền của mình còn nhân dân ta chưa bao giờ được nói thẳng nói thật những suy nghĩ của mình.
Thật vậy, ở bất cứ quốc gia nào không phải cứ được tự do ngôn luận là cả triệu người cùng nói về một vấn đề mà tiếng nói của dân là thông qua báo chí và các phương tiền truyền thông độc lập, thử hỏi ở VN có phương tiện n ào là độc lập và không là công cụ phục vụ Đảng và NN và được kiểm soát chặt chẽ… Vậy dân nói bằng cái gì, nói thế nào một khi họ bị áp bức hoặc có quan điểm khác với NN ?!
Cái mà người ta có thể nhìn thấy trực diện nhất, sát thực nhất là ở Đại hội báo chí lần thứ 8 vừa qua chúng ta cũng có nhiều cái đề mà bàn ví như 9 qui định vể đạo đức nghề nghiệp của người làm báo, nếu đứng trên khía cạnh dân trí mà nói thì qui định thứ 3 “3-. Hành nghề trung thực, khách quan, tôn trọng sự thật” cùng với các tiêu chuẩn chuyên môn và bản lĩnh khác phải đưa lên hàng đầu thì mới có thể “Tuyệt đối trung thành với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.” . Về nội dung của đạo đức các nhà báo của VN thoạt nhìn người ta có thể yên lòng nhưng sự có mặt của ông TBT ông Nông Đức Mạnh, ông Lê Đức Anh tham gia mà chỉ huấn đại hội, để có một bản qui định trên thì người ta cho rằng đại hội đã không thành công, bị áp đặt hoặc chí ít thì Hội nhà báo VN đã tự đánh mất mình. Thường thì mệnh lệnh “Tuyệt đối trung thành với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.” nếu có, chỉ là lời huấn thị của bề trên cho các lực lượng và công cụ bảo vệ chính quyền như Công an, Quân đội,.. quân đội ta có câu “Quân lệnh như sơn”… Nhưng lực lượng báo chí lại là một tổ chức khác, sự độc lập là một tiêu chí phải đặt ra hàng đầu, nếu không thì sao có thể “3-. Hành nghề trung thực, khách quan, tôn trọng sự thật” và cũng không thể “…hết lòng phục vụ nhân dân” như đều 2. Như vậy báo chí vẫn bị kiểm soát và áp đặt và nạn dối trá sẽ lại vẫn kéo dài tiếp. Đảng và NN đã lừa dối nhân dân đã đến mức như những quốc tội:
Việc công bố ĐCS cầm quyền như là một thực tề khách quan tại, tại Điều 4, Hiến pháp năm 1992 rồi tuyên truyền là do ND giao phó (Chắc giao phó bằng miệng ?!) (Vào thời điểm tan rã của Liên xô và hàng loạt các nước XHCN tại Đông âu) chỉ với mục đích đối phó với tình hình tại VN là một sự dối trá lớn nhất.
Điều lệ ĐCS tự ý qui định tài chính của Đảng bao gồm cả cả các đóng góp của các DN, nguồn thu của các thành phần kinh tề đảng… Dẫn đến hàng loạt các tổ chức kinh tế đội lốt kinh tế đảng để tham nhũng, hợp thức hoá của cải cá nhân cho Đảng viên ở khắp mọi nơi, chiếm đoạt tài sản quốc gia và chưa bao giờ đang ký, kê khai minh bạch các tài sản của một đảng cầm quyền trước nhân dân là một sự dối trá không thể biện minh.
Đảng và NN ta đã thay mặt ND gia nhập và ký nhiều Công ước quốc tế trong đó có các Công ước về Nhân quyền và các quyền về dân sự và chính trị… Nhưng chưa bao giờ triển khai đến ND những nội dung đích thực của các công ước đã ký mà chỉ cố tình truyền bá những diễn dải méo mó theo ý đồ toàn trị của mình (Bất chấp các công ước đã cấm những việc này)
Chủ trương cấm đoán tự do ngôn luận, tự do báo chí, ngăn cản việc tiếp xúc của ND nói chung và lực lượng Dân chủ, Trí thức nói riêng với thế giới bên ngoài…không ngoài mục đích kìm hãm dân trí phát triển nhằm che dấu những dối trá của Đảng cầm quyền đối với khá đông tầng lớp người còn quá nghèo khổ và dân trí còn hạn chế. Nhờ vào công nghệ thông tin toàn cấu, ND ta thừa biết các chuyến đi vừa qua của ông Nông Đức Mạnh qua Pháp là một thất bại ở chỗ không đúng thời cơ (Tất nhiên thời điểm là bắt buộc), CP và NN Pháp tiếp đón hời hợt chiếu lệ, báo chí truyền thông thấp kém đến mức xấu hổ…; Chuyến đi của ông Phan Văn Khải đi Mỹ cũng chẳng hơn gì về thành công chính trị (Nếu chỉ quan tâm đến quan hệ thương mại thì chẳng có chuyến thăm này thì nó vẫn phát triển theo xu thế chung trên phương diên toàn cầu như hiện nay): TT. W. Bush tiếp không đầy 1 giờ, không có Quốc kỳ VN treo tại Nhà trắng, không có họp báo chung, không có tiệc chiêu đãi chính thức, không có buổi tiếp kiến với Quốc hội, Ngài TT Mỹ tỏ ra nhẹ nhàng với ông Khải nhưng nhường lời trong thông điệp cứng rắn rõ ràng cho ngài Thống đốc bang Boston đại ý “… Vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo ở VN vẫn là mối quan tâm của các Lãnh đạo và ND Mỹ” khiến chúng ta phải hiểu đó là một thông điệp nền tảng cho bình thường hoá quan hệ với nước Mỹ. Người Mỹ đã không hề có một sai lầm nào vì biết rằng quyền hạn và vai vế quốc gia cuả ông Khải ở mức nào tại một nước đảng toàn trị như VN thì thể hiện nghi lễ ở mức đó !, VN muốn “Làm xiếc” ngoại giao đến đâu thì người Mỹ ghi nhận đến đấy !; Khi ông Khải sang Canada lại phải chịu một một màn diễn khác: Trước một ngày, Bộ NG Canada đã tiếp và thu thập ý kiến các tổ chức Việt kiều… Vì biết rằng cái “Bệnh sỹ cộng sản” thâm căn cố đế của VN xưa nay nên VN, nhất là ông Khải không giám huỷ chuyến viếng thăm như một số các Nguyên thủ quốc gia có thực quyền khác khi họ không hài lòng với nước chủ nhà. Nhắm mắt đưa chân, tại Canada lại không như ở nước Mỹ, TTg. Canada lại thẳng thừng nói về nhân quyền và tự do tôn giáo trong nghị trình hội đàm… Nhưng lại dành cho VN gói quà nhỏ (Tuyên bố kết thúc đàm phán để VN vào WTO)…
Tóm lại về ngoại giao, những người hiểu biết thời cuộc cho rằng việc VN chủ trương quan hệ đa phương là một ghi nhận tích cực và khuyến khích, nhưng tiếc rằng các cuộc viếng thăm lẽ ra mang tầm cỡ lịch sử vào thời điểm này, thì các nhà Lãnh đạo của ta chỉ mới biết “Làm xiếc” hoặc “Chơi đu”trước các bậc thày về ngoại giao và bỏ rơi thời cơ có một không hai này. Nhưng trong nước thì họ tìm cách tô vẽ trước công luận một cách nực cười. Vậy việc này có thể là trung thực hay dối trá ? Có cần phải làm như vậy không ?!
“Diễn biến hoà bình” được diễn giải theo cách của các nhà Lãnh đạo xưa nay chỉ là một sự lừa dối làm cớ cho các cuộc đàn áp trước những lực lượng Bất đồng chính kiến. Hiện nay, ở VN chỉ có “Tự diễn biến hoà bình” đó là: ND mất lòng tin vào ĐCS và lãnh đạm với quốc sự; Sức hút và thu phục nhân tâm của hình ảnh cụ Hồ không còn như như trước nữa để tô ánh hào quang cho lớp cháu con tự xưng là học trò của cụ nữa như họ lầm tưởng; Các ĐV cũng mất lòng tin vào đảng, vu khống chính trị cho nhau, bọn cơ hội chính trị nổi lên làm xấu thêm tình hình nội bộ; Các nhà Lãnh đạo quốc gia không đủ uy tín và đủ tài… vì bản thân họ trưởng thành không thông qua sát hạch của nền dân chủ thực sự (Kể cả dân chủ trong Đảng), họ là sản phẩm của một trong những yếu tố: Cơ cấu, ổn định chính trị, dung hoà các vùng miền phe phái, ân huệ cho nhau thậm chí cả mua danh bán chức, mà mua chức là đầu tư thì ắt phải thu hồi vốn nên tham nhũng tràn lan và không thể dập tắt…; Cuối cùng và cũng là thứ yếu, hẳn số ít những người còn hận thù với VN, với giới lãnh đạo độc tài… không dại gì mà không tranh thủ cơ hội này !… Đó là cái bản chất thật của Diễn biến hoà bình! Hơn nữa, về khía cạnh lương tâm mà xem xét thì, tiến trình chính trị ở VN cần thay đổi theo Diễn biến hoà bình là phúc đức cho dân tộc chứ không nên xảy ra theo kết cục hỗn mang như ở Rumania năm 1989. ND VN ta đã phải chịu quá nhiều đau khổ !

Có lẽ như vậy là quá đủ để nhìn nhận quốc nạn “Nói dối”, người ta đã nghe quá nhiều và quá lâu nói dối, bắt phải nói dối, nói dối để được việc và có thể phải có để trưởng thành… Lâu thành nếp thành tật. Cuối cùng thì rồi phải sống chung với nói dối, lan sang các thế hệ tiếp theo bằng nhiều kênh khác nhau nên lớp trẻ chưa trưởng thành đã không thể đề kháng với tệ xảo trá...Phải chăng đó cũng là một kết cục logic.

Chúng ta hãy thành thật với mình, hãy noi gương những anh hùng dân tộc (Trong đó có nhiều những đảng viên CS) đã hy sinh vì sự toàn vẹn của giang sơn đất nước này… Mà bỏ đi quyền lực cá nhân, bổng lộc của đồng đảng, hãy đừng né tránh sự thật lịch sử và đòi hỏi của thời cuộc… Có thể do lịch sử để lại, chúng ta hãy chưa cần nói đến đa đảng hay phải bao nhiêu đảng … Mà chính ĐCS cầm quyền hiện nay, phải cải cách chứ không chỉ là đổi mới hời hợt về chính trị như xưa nay để rồi VN ta cứ mãi mãi tụt hậu và hèn kém. Lịch sử dân tộc VN có thể mãi mãi được ghi công ĐCSVN hay không đó là hoàn toàn phụ thuộc vào tư duy và hành động chân thực của chúng ta như cổ nhân đã giáo huấn “… Lấy trí nhân để thay cường bạo”. Nếu không, Nhân dân VN sẽ sớm muộn hất ĐCS ra khỏi vòng quay lịch sử dân tộc là điều không tránh khỏi.

Tôi sẽ bàn về “TƯONG LAI VÀ NHỮNG VIỆC CÓ THỂ LÀM ĐANG Ở PHÍA TRƯỚC” dành cho bạn đọc quan tâm trong phần tới.
 
Đăng nhận xét



<< Home

This page is powered by Blogger. Isn't yours?