18/11/05
Comments:
<< Home
BÀN VỀ TÍNH THUYẾT PHỤC CỦA CNXH, CHỦ NGHĨA MARX-LENIN, TƯ TUỞNG HỒ CHÍ MINH
Kính gửi: Nhà báo, nghị sĩ quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc
Thưa anh, cho phép Lê Nhân tôi được dùng đại từ “anh” trong xưng hô cho thân tình giữa hai chúng ta. Lại phải xin phép anh lần nữa vì tôi đã mượn ý của anh để đặt tiêu đề cho lá thư ngỏ này.
Tôi đã rất xúc động và cảm phục đức tính thẳng thắn, tinh thần khoa học và ý chí dũng cảm của anh (cũng như tôi từng cảm phục tiến sĩ Lê Đăng Doanh và GS.TS Phan Đình Diệu trong việc góp ý với đảng cộng sản Việt Nam trước đại hội X, coi sự độc đảng, độc quyền hiện nay là sự trở ngại lớn nhất cho dân tộc VN) sau khi đọc xong bài Dương Trung Quốc - Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam – Đóng góp ý kiến văn kiện Đại hội X của anh vừa in trên hàng chục trang web như: doithoai.com, phusa.net, ykien.net, danchimviet.com, lephai.com, lenduong.net, danchu.net, anhduong.net…
Thưa anh Dương Trung Quốc (DTQ), việc một người nghiên cứu khoa học, viết báo, làm sử tầm cỡ quốc gia và quốc tế…như anh và kẻ viết báo cỡ huyện xã suốt gần 50 năm như tôi, trong thời đại internet ( tự do thông tin tòan cầu) ở một nước 82 triệu dân lại không có một diễn đàn, một tờ báo để chúng ta “tự do ngôn luận”, lại phải chui lủi, dấm dúi ngó trước trông sau để gửi bài viết của mình ra hải ngọai in trên những trang web luôn luôn bị tường lửa của nhà nước Việt Nam ngăn chặn ( một nhà nước vẫn vỗ ngực xưng mình tự do hơn triệu lần các xã hội tư bản) thì kể ra cũng thật là tủi hổ, thật là khốn nạn cho bọn kẻ sĩ chúng ta! Những vấn đề sinh tử liên quan đến vận mệnh của từng con người, liên quan đến sự sinh tồn của dân tộc Việt, của nước Việt tại sao mỗi người trí thức chúng ta không được phép bàn luận, tranh luận công khai trên các phương tiện truyền thông trong nước gồm hơn 600 tờ báo viết và mấy trăm đài phát thanh, truyền hình quốc doanh ( nhưng chỉ có một ông đại tổng biên tập là ông Nguyễn Khoa Điềm) mà phải bí mật góp ý kiến trong bóng tối như anh góp ý cho đảng cộng sản, chỉ vì người dân không có quyền ra báo? Tại sao đảng cộng sản Việt Nam- một phe phái độc quyền chân lý, độc quyền tư tưởng, độc quyền tham nhũng, độc quyền ăn chặn của dân, độc quyền nói ngang ngược, độc quyền sai khiến ( lãnh đạo) cả dân tộc vốn tự cho mình là chân lý, là văn minh nhân đạo nhất, quang minh chính đại nhất sao lại sợ công khai tranh luận, sợ sự minh bạch, sợ sự thật, sự ngay thẳng, sợ phản đề, phản biện, sợ quy luật đối lập là linh hồn của phép biện chứng như con giơi sợ ánh mặt trời, sợ nhân dân nhòm vào thấy rõ chân tướng cái “băng đảng hội kín kiểu Mafia: ĐCSVN” của mình đến như thế? Theo trình tự đơn góp ý của anh, lá thư ngỏ của tôi chính ra cũng phải chia nhỏ ra làm 5 phần mới đặng. Những điều anh góp ý cho ĐCSVN quá rộng, nên tôi sẽ viết làm hai bài, coi như 2 lá thư khác nhau gửi tới anh. Đây là vấn đề chính của lá thư thứ nhất:
Về chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và chuyện xây dựng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam
Mở đầu đơn góp ý cho đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), anh DTQ viết như sau: “Cảm nhận về sự kiên định trước những vấn đề mang tính nguyên tắc như mục tiêu “ xây dựng Chủ nghĩa xã hội”, “Chủ nghĩa Mác-Lênin”, “Đảng tiên phong của giai cấp công nhân”v.v…Nhưng tính kiên định (một phẩm chất quan trọng của một chính đảng) chưa đi đôi với tính thuyết phục (cả về thực tiễn và lý luận). Cho nên tôi cảm thấy sự gồng mình hơn là một tín tâm…”…”…Ngay văn kiện tổng kết về lý luận đổi mới tuy có tầm khái quát cao nhưng vẫn chưa giải đáp một cách thuyết phục về những vấn đề lý luận cơ bản, mới chỉ tổng kết được những kinh nghiệm thực tiễn của quá trình đổi mới, được diễn ra như một quá trình sửa chữa sai lầm bằng những giải pháp tình huống mà phần lớn bắt nguồn từ những sáng kiến từ phía nhân dân và cấp dưới, chứ chưa thấy một tầm nhìn lý luận soi đường.Tôi lấy một thí dụ : tại đại hội VII ta bắt đầu đề cập tới khái niệm về “tư tưởng Hồ Chí Minh” thì rồi sau đó mới tập trung triển khai nghiên cứu xem “tư tưởng Hồ Chí Minh” là gì?...”
Phải nói là những nhận xét của anh (DTQ) trên thật là sắc sảo, chí lý! Đúng rồi anh Dương Trung Quốc ơi, những khái niệm “ Chủ nghĩa Mác-Lênin”, “Chủ nghĩa xã hội”, “Tư tưởng Hồ Chí Minh”…là những khái niệm giả tạo, dối trá, không mang tính thuyết phục, không mang tính khoa học; chẳng qua NÓ (những chủ nghĩa và tư tưởng kia) đã bị đảng cộng sản dùng súng- chuyên chính vô sản ( chân lý nằm trong tay kẻ mạnh, kẻ có súng, rằng: mày ( nhân dân) không thích tao, không theo tao ( cộng sản) thì tao bỏ tù hoặc tao giết hết chúng mày!) áp đặt ý muốn chủ quan của một nhóm nhỏ người lên tòan dân tộc; Cũng như Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Xeauxcu, Fidel Castro, Pol pot …đã từng dùng nhà tù, trại tập trung, trường bắn áp đặt CNXH lên các dân tộc Liên Xô, Trung Quốc, Bắc Triều tiên, Rumani, Cu Ba, Cămphuchia…Tôi phục anh ( DTQ) vô cùng, chỉ một dòng đủ để anh chỉ ra cái không có thật của “Tư tưởng Hồ Chí Minh”: “ Tại đại hội VII, ta bắt đầu đề cập tới khái niệm về “ Tư tưởng Hồ Chí Minh” rồi sau đó mới tập trung triển khai nghiên cứu xem “Tư tưởng Hồ Chí Minh” là gì ?”. Thế ra, theo anh (DTQ) Bộ chính trị ĐCSVN đã bịa ra “Tư tưởng Hồ Chí Minh” chứ thực ra nó chưa hề có, không hề có, bịa ra thuật ngữ này, áp đặt ý đồ chủ quan lên sự vật khi chưa hề nhìn thấy, cảm thấy, hình dung thấy nó đầu cua tai nheo ra sao? Đó chính là một tư tưởng ảo, dù hiện nay ĐCSVN đã bỏ ra hàng ngàn tỷ đồng để nghiên cứu, tìm tòi cái chưa hề có, không hề có ấy là món “Tư tưởng Hồ Chí Minh” để làm chiêu bài mới, thay cái chiêu bài Mác-Lênin đã bị nhân dân Liên Xô và Đông Âu hạ bệ! Có lẽ do anh (DTQ) gần mặt trời, mới phát hiện mặt trời kia chỉ là con đom đóm nên anh “chưa thấy một tầm nhìn lý luận soi đường”, các nghị quyết, văn kiện của ĐCSVN kia tòan “chỉ là những giải pháp tình huống”! Anh còn bảo những tín điều “chưa thuyết phục” (không thuyết phục !) của ĐCSVN kia “chỉ là sự “gồng mình” hơn là “tín tâm” (lòng tin)”.
Tôi chắc các ông bộ chính trị ĐCSVN: Phan Diễn, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Khoa Điềm (những lý thuyết gia hàng đầu của ĐCSVN hiện nay) chí ít cũng được gọi là có học, là trí thức, có đọc sách, chắc cũng chẳng hề tin vào những giáo điều mác-xít đã bị thời đại bỏ qua, đến trẻ con cũng biết là “bánh vẽ”, là bịa chuyện kia? Nên các vị này, dù chẳng có lòng tin vào “chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa xã hội” nhưng vẫn phải “gồng mình” như anh nói, đặng cố sống cố chết bám vào ngụy tín kia mà cầm QUYỀN, vì có QUYỀN thì mới có LỢI ( “quyền lợi” mà!). Viết như thế này, tôi ngờ ĐCSVN sẽ thù anh lắm, khuyên anh bảo trọng, đi đâu cần ngó trước xem sau! Nhưng hiện nay, anh đang là dân biểu quốc hội khóa XI, lại là đương kim Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, vừa tháp tùng thủ tướng Phan Văn Khải đi Mỹ về, lại là người có tần số xuất hiện trên truyền hình, trên báo dày đặc không thua kém các vị nguyên thủ quốc gia thì chuyện Lê Nhân lo cho sự an tòan tính mạng của Dương Trung Quốc có lẽ cũng chỉ là việc “lo bò trắng răng” mà thôi ! Chứ một dân đen như LN tôi đây, nếu cả gan dám sổ tọet chủ nghĩa Mác-Lênin, sổ tọet chủ nghĩa xã hội và tư tưởng Hồ Chí Minh như DTQ có mà công an đã đến nhà tặng còng số tám! Lê Nhân tôi vốn miệng hùm gan sứa, thấy thuyền đua lái cũng đua, tát nước theo mưa con người đầy trí tuệ và nhân cách Dương Trung Quốc mà liều uống mật gấu, viết lá thư ngỏ này gửi anh, dù “vừa viết vừa run”, vừa viết vừa sợ công an quận đến tịch thu máy vi tính rồi bắt đi tù thì bà vợ già và lũ cháu ngọai chắc sẽ lăn đùng ra chết giả!
Về những thứ chủ nghĩa và tư tưởng đang là nền tảng tồn tại của ĐCSVN mà anh vừa bảo là “chưa thuyết phục” kia, thực ra đã có hàng nghìn sách phê phán, phản biện một cách khoa học, ví như trong nước là các bài viết của nhà nghiên cứu triết học Lữ Phương, Mai Thái Lĩnh, Hà Sĩ Phu chẳng hạn... Tôi chỉ xin trích ý kiến của một vị từng là thầy dạy về chủ nghĩa Mác cho các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Khoa Điềm, Phan Diễn là ông Hòang Tùng, từng là Uỷ viên trung ương ĐCSVN, Ủy viện Bộ chính trị, từng trong Ban bí thư, trưởng ban tư tưởng văn hóa, tổng biên tập báo “Nhân dân”, lý thuyết gia số 1 của ĐCSVN ( sau khi lý thuyết gia số 1 Hòang Minh Chính bị bắt) để phụ họa cho các ý kiến của anh; ông Hòang Tùng vừa phủ nhận sạch trơn chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa xã hội một cách hùng hồn trong bài “THỜI ĐẠI MỚI, TƯ TƯỞNG MỚI” in trên hầu hết các trang web, như sau: “Học thuyết Marx là sản phẩm của mấy nước trên (Tây Âu) giữa thế kỷ thứ 19, nay đặt nó trong bối cảnh thế kỷ 21 nếu không lạc hậu thì cũng không phải là khoa học, chân lý bao giờ cũng là sản phẩm trong không gian và thời gian nhất định. Không có chân lý vĩnh cửu…”…” Tất cả các nước XHCN đều theo con đường của Liên Xô ( Chủ nghĩa Mác-Lênin) và đều phá sản. Trung Quốc buộc phải chuyển hướng sau cách mạng văn hóa, thực chất là nội chiến, tranh chấp quyền lực trong nội bộ đảng cộng sản…”…”Tất cả các nước xã hội chủ nghĩa cũ, sau 1990 đều trở lại kinh tế thị trường đi vào quá trình tòan cầu hóa trong nền văn minh mới, nghĩa là phải làm lại từ đầu trong thời đại mới. Một thế kỷ cách mạng oanh liệt, thắng lợi vẻ vang và thất bại nặng nề. Cái giá phải trả to lớn không thể nói hết…”.
Thưa anh DTQ, những lời thú nhận của ông Hòang Tùng về sự “thất bại nặng nề” của chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa Mác-Lênin là một sự thật không sao chối cãi; cái mà mới vừa đây các vị còn cho là bách chiến bách thắng, thì nay đã hòan tòan sụp đổ trên phạm vi tòan cầu. Chủ nghĩa xã hội đã đầu hàng chủ nghĩa tư bản: hai nước XHCN to lớn nhất là Trung Quốc và Việt Nam cũng đang ra sức xây dựng chế độ tư bản, nhưng vẫn làm bộ hô hóan rất giả dối là: ”Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” để đảng cộng sản đỡ quê, đỡ nhục nhã vì sự sụp đổ tòan diện, sụp đổ trăm phần trăm cả về mặt lý luận lẫn thực tiễn của chủ thuyết Mác-xít giáo điều phi khoa học như ông Hòang Tùng đã viết !( Kể cả hai chế độ kiểu Pol pot Ieng Xary là Cu Ba và Bắc Triều Tiên nay cũng đang tí tởn thí nghiệm kinh tế thị trường…để rồi sẽ hét lên rằng chân lý của CNXH đây rồi, vùng lên hỡi các ông chủ ở thế gian: CÁI Bà MÍA CỦA CON VOI TƯ BẢN THẢI RA SAO MÀ NGỌT THẾ ỐI TRỜI ƠI, ỐI MÁC-LÊNIN ƠI?! Tôi đã đọc hàng trăm bài báo của các cựu chiến binh, các cán bộ cao cấp từng là Uỷ viện trung ương, từng là tướng lĩnh in đầy trên các trang web hải ngọai đã thẳng thắn trong đau đớn nhận ra sự ngụy tín và sai đường, phi nhân của giáo điều Mác-xít. Với tình hình “diễn biến hòa bình” tòan diện, tòan dân như thế này, nếu hệ thống công an vĩ đại nhất thế giới so với tỷ lệ dân số của ĐCSVN mà bắt các tay “phản động” từ Hòang Tùng, đến Dương Trung Quốc, Lê Đăng Doang, Phan Đình Diệu chắc là phải bắt cả nước mới hết bọn phản động chống đảng! Xin giới thiệu với anh Điềm ( N.K.Đ.) trùm tư tưởng văn hóa của đảng, để anh bảo công an đến bắt nốt “tên phản động”Đặng Quốc Bảo, từng là Uỷ viên trung ương đảng, bí thư thứ nhất trung ương đòan, từng là ngài bộ trưởng, đã phủ nhận sạch trơn chủ nghĩa Mác-Lê Nin và CNXH trong buổi nói chuyện tại Hội trường 56B Quốc Tử Giám trước các cán bộ cao cấp như sau : “…Không có lý thuyết nào có giá trị vĩnh cửu, không có lý thuyết nào giúp chúng ta trong một lần tạo ra một mô hình tương lai vĩnh cửu, không có. Nhược điểm của chúng ta coi lý thuyết Mác là cái vĩnh cửu cao nhất, thì cái đó nó có ảnh hưởng chi phối đến quá trình phát triển quan hệ quan niệm của chúng ta…”…”Tôi cho là ở NÓ ( học thuyết Mác-Lê) có sự trục trặc nào đó trong học thuyết của chúng ta. Nếu khái quát lại, tôi cảm giác rằng phương hướng của chúng ta định hướng cho nhân lọai phát triển mang tính ảo…”
Thưa anh Dương Trung Quốc, nói như ông Đặng Quốc Bảo, chủ nghĩa Mác-Lênin chỉ là một ngụy tạo “mang tính ảo” thì thế giới người ta đã vạch ra ngay từ giữa thế kỷ thứ 19, chỉ khổ nỗi nhân dân Liên Xô, Đông Âu, Trung Quốc, Việt Nam, Cămpuchia, Cu Ba, Bắc Triều Tiên…đã bị đảng cộng sản dùng làm con vật thí nghiệm như những con chuột bạch cho học thuyết phi khoa học của họ . Sau khi hàng mấy trăm triệu con “chuột bạch- nhân dân” bị tù tội, bị giết chết cho thí nghiệm XHCN, nay ĐCS thấy thí nghiệm này sai, mới chuyển sang nền kinh tế tư bản, mà vẫn còn dọa nhân dân bằng “thuật ngữ”: “kinh tế thị trường định hướng XHCN”, vẫn còn khả năng sẽ chuột bạch hóa nhân dân một lần nữa như Khơ Me Đỏ đã làm; thì nhân dân trong đó có anh và tôi, có cả ông Hòang Tùng, ông Đặng Quốc Bảo, ông Lê Đăng Doanh và hàng vạn ông cựu cán bộ đảng viên khác trong đó có ông Võ Văn Kiệt sợ quá mà phải liều chết nói ra sự thật, hay một phần sự thật, để cùng tìm cách cứu lấy dân tộc Việt Nam đau thương của chúng ta!
K.Marx khởi thủy đã sai căn bản khi định nghĩa về con người: “Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”. Đây là một thứ con người duy tâm, thiếu biện chứng vì con người này của Marx phi gốc gác, phi cơ sở, một thứ con người siêu hình dưới lỗ cống hư vô móc lên; vì ngay trong bản thể, con người đã là sản phẩm đồng thời của cả TỰ NHIÊN và XÃ HỘI. Câu danh ngôn định nghĩa về CON NGƯỜI phải được viết lại như sau mới đúng: “Con người là tổng hòa các mối quan hệ TỰ NHIÊN và XÃ HỘI”. Đi từ cái sai cội rễ này, Marx tiếp tục sai khi lấy thuyết đấu tranh sinh tồn của Darwin để giải thích sự tiến hóa của lòai người là do “đấu tranh giai cấp”. Thuyết đấu tranh sinh tồn: cá lớn nuốt cá bé của Darwin cho rằng sự tiến hóa của tự nhiên chỉ tuôn theo một quy luật duy nhất là tiêu diệt nhau để tồn tại, mạnh được yếu thua. Thuyết này của Darwin chưa hòan tòan đúng vì ông mới nhìn thấy một vế của “đấu tranh sinh tồn”-giết nhau, tranh cướp nhau để sống trong tự nhiên mà không nhìn thấy trong tự nhiên còn có một quy luật quan trọng này nữa: thực vật, động vật vừa giết nhau để sống, vừa biết cách “tha thứ” cho nhau, hòa bình với nhau, nương nhau, dựa vào nhau, cộng sinh nhau để cùng tồn tại. Nếu theo thuyết sinh tồn cực đoan của Darwin thì làm sao rừng lại có rất nhiều tầng: những cây cao lớn nhất sẽ phủ trùm che hết ánh sáng mà tiêu diệt mọi khả năng quang hợp của các tầng rừng thấp dưới tán lá của mình sao? Khi những con đực của lòai ác thú như sư tử, gấu, báo, cọp… giao chiến để giành con cái, lúc đối thủ tỏ ra thua chạy thì kẻ thắng kia tha chết liền, không bao giờ đuổi theo cố sát như kiểu con người Mác-xít “đấu tranh giai cấp”! Những loài thú lớn thường có những lòai thú nhỏ sống bên cạnh, sống trên lưng, để ăn rận chấy, để xỉa răng cho thú lớn mà nó không hề giết chết hay ăn thịt các con thú nhỏ vệ tinh kia. Ngay cả lòai cá cũng có những con cá nhỏ chui ra chui vào miệng cá lớn để xỉa răng làm vệ sinh cho nó mà nó không bao giờ đớp vào bụng! Các nhà sinh vật học sau Darwin đã tìm ra quy luật sinh vật bên cạnh tính ác-diệt nhau để sống, còn có một tính thiện : hòa hiếu nhau cùng tồn tại, tha thứ cho nhau, dựa vào nhau, cộng sinh để sống ! Marx đã sai ngay từ căn bản khi sao chép học thuyết phiến diện của Darwin, để ông giải thích sự tiến hóa của lịch sử lòai người là do duy nhất một con đường bạo lực “đấu tranh giái cấp”, tước bỏ một đặc tính căn bản khác của tự nhiên trong con người là TÍNH THIỆN, nói theo ngôn ngữ ngày nay là “diễn biến hòa bình”. Do đó, học thuyết này của Marx đã dẫn đến một đại họa cho xã hội lòai người. Đó là khi những người cộng sản sắt máu chỉ khai thác và phát huy, phát triển thú tính, Ác tính của con người là giết nhau tới cùng để làm cách mạng, chỉ biết có “diễn biến chiến tranh”, chỉ biết dùng súng ( bạo lực) để đối thọai giữa con người với con người, chỉ biết dùng bắt bớ tù đầy, quen thói bắt nạt nhân dân mình, làm cho nhân dân sợ hãi mất hết bản tính phản ứng, mất hết khả năng phê phán trước sự độc quyền chân lý, độc quyền sai trái của họ! Vì thế ĐCSVN rất sợ “diễn biến hòa bình” vì họ không quan tâm đến BẢN TÍNH THIỆN của con người, phủ nhận sự bao dung, tha thứ. Họ dè bỉu cuộc cách mạng bất bạo động của thánh Găngđi ở Ấn Độ, hay lên án các cuộc cách mạng của nhân dân Liên Xô và Đông Âu lật đổ các chế độ cộng sản là cách mạng dỏm, cách mạng cải lương! Những người CSVN không biết một quy luật phổ quát khác của tự nhiên và xã hội, cũng là đạo lý phương đông, được đúc kết trong một câu kinh Phật mà nhân dân ta thuộc nằm lòng từ cả nghìn năm nay: “Lấy óan báo óan, óan óan trùng trùng; lấy ân báo óan mới diệt được óan !”. Hận thù và bạo lực là con đường của CNCS đã từng đi qua bao nhiêu núi xương sông máu của nhân lọai từ năm 1917 đến nay!
Xóa bỏ khả năng TÍNH THIỆN, khả năng tha thứ bao dung của con người, Marx đi từ cái sai căn bản này đến sai căn bản khác khi ông cho TƯ HỮU, SỠ HỮU tư liệu sản xuất và công cụ sản xuất là căn nguyên của bất công, của khổ đau nơi xã hội lòai người, nên giai cấp vô sản phải xóa tính sở hữu của người đi, cũng là tước bỏ tính bản ngã, tước bỏ CÁI TÔI, xóa cái cá nhân để chỉ còn tập thể ! Đồ đệ Pol Pot đã làm đúng lời Marx dạy bằng cách giết chết hơn hai triệu dân vô tội Khờ Me để làm cuộc cách mạng vô sản triệt để nhằm xóa cá nhân, xóa gia đình, xóa trí thức, xóa buôn bán, xóa tiền tệ, xóa tư hữu, xóa người giàu, xóa chủ nghĩa nhân văn… Khờ Me Đỏ chỉ có một phương cách duy nhất để đối thọai với nhân dân mình là dùng búa để đập đầu và liềm để cắt cổ, cho đúng với tôn chỉ của cờ búa liềm vô sản muôn năm!
Đi từ sai mẹ đẻ sai con, Marx đã lầm lẫn và hồ đồ khi trao vai trò lịch sử, vai trò giải phóng nhân lọai cho giai cấp vô sản lưu manh, một giai cấp vừa đói vừa rét, vừa dốt vừa ác để tràn lên như lũ lụt mà chôn sống kẻ giàu có, đặng giải phóng con người khỏi thế giới văn minh, vô sản hóa cả nhân lọai, khố rách áo ôm cả hành tinh ! Cái lực lượng phá họai vĩ đại có tên là VÔ SẢN này khi được chích xì ke Mác-xít, đã quét sạch văn hóa của nước Nga Chính Thống giáo, xóa sạch tam giáo đồng nguyên Trung Hoa, phá vỡ niềm tin Phật giáo xứ Chùa Tháp, quét sạch thuần phong mỹ tục dân tộc VN bằng cải cách ruộng đất và đánh tư sản tư doanh…Sự căm thù người giàu, thề dùng giai cấp vô sản chôn sống chủ nghĩa tư bản là chủ thuyết mang tính phá họai lớn nhất trong suốt hành trình hình thành nhân lọai do Marx đề xướng. Marx hô hóan lên vô sản muôn năm cũng có nghĩa là nghèo đói muôn năm, dốt nát muôn năm, lưu manh muôn năm, căm thù và tàn sát nhau muôn năm, các trại tập trung có tên là chuyên chính (chuyên chế) vô sản muôn năm!
Hầu hết những dự báo (tiên đóan) của Marx đều thiếu cơ sở khoa học và sai lầm:
- Marx bảo chủ nghĩa tư bản đang giãy chết thì thực ra nó mới bắt đầu phát triển. Sau gần 200 năm phán ra lời dạy hồ đồ kia, chúng ta thấy chủ nghĩa tư bản đã và đang trên đà tòan thắng ngay trên các lãnh thổ cộng sản trên tòan thế giới !
- Marx đóan các nước tư bản phát triển là Anh, Đức,Pháp, Mỹ, Bỉ, Hà Lan…sẽ là những nước đầu tiên làm cách mạng vô sản thì CMVS đã không hề xảy ra ở các nước này, mà lại xảy ra bằng sự áp đặt hòan tòan sai quy luật do LêNin lãnh đạo ở Nga năm 1917, biến nước Nga thành địa ngục trần gian suốt mấy chục năm trời.
- Marx tự cho mình là nhà duy vật biện chứng vĩ đại nhất; nhưng từ xuất phát tới mục đích đến nơi học thuyết của ông đã chứng tỏ ông là một triết gia duy tâm phi biện chứng. Từ định nghĩa về con người, đến thuyết đấu tranh giai cấp, thuyết chuyên chính vô sản, bạo lực cách mạng…của ông thảy đều hết sức chủ quan, phản khoa học. Cái xã hội mà Marx toan dắt lòai người đến là xã hội đại đồng ( tức xã hội cộng sản) là một xã hội mà con người tự giác tới mức biến thành thánh cả: “ Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”. Nên nhớ rằng con người bao giờ cũng là một con thú được thuần hóa trong những điều kiện của môi trường xã hội; Nó bao gồm trong mình bản năng thú tính tự nhiên và bản năng NGƯỜI do điều kiện gia đình, xã hội tạo ra. Con người không thể thóat khỏi những định chế xã hội, những khế ước cộng đòan. Nó chỉ trở nên TỐT, nên ĐẸP, nên HÒAN THIỆN thông qua những điều kiện xã hội, những luật lệ, khế ước giống lòai. Nên việc Marx cho rằng khi ông dẫn lòai người đến tương lai chủ nghĩa đại đồng, nơi không còn nhà nước, không còn luật sư, không còn tòa án, không còn cảnh sát, luật pháp…vì con người chỉ còn tính THIỆN không còn tính ÁC, nên mới tự giác một cách tuyệt đối và tốt đẹp một cách vô điều kiện như thế ! CON NGƯỜI mà Marx tạo ra cho xã hội cộng sản đại đồng kia chỉ là những con người ảo, con người siêu hình bịa đặt mà thôi! Cho nên học thuyết của Marx là một học thuyết duy tâm thô thiển và phản biện chứng, phản Hegel, phản khoa học tới mức tức cười!
Khi ông thủy tổ Marx đã ba láp như thế thì các học trò Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông…còn thê thảm hơn, phi nhân hơn và tàn bạo hơn nhiều. Bác Hồ ta mang chủ nghĩa Mác-Lênin (thực ra là chủ nghĩa Stalin-Mao Trạch Đông) về áp dụng ở VN từ năm 1930 đến nay, đã gây ra bao thảm họa cho dân tộc mà Lê Nhân vẫn thấy làm lạ, là trong bài viết của mình, anh (DTQ) vẫn tôn sùng thần tượng Hồ Chí Minh hơn một ông thánh sống! Đó là điều gây kinh ngạc lớn nhất cho LN tôi về khả năng trí tuệ của anh, anh Dưong Trung Quốc ạ!
Thư đã dài, xin hẹn anh lá thư sau, LN tôi lại bàn tiếp những vấn đề khác mà anh đã đặt ra khi góp ý với ĐCSVN.
Kính chúc anh và gia quyến mạnh khỏe, bình an…
Trân trọng.
Hà Nội, 26-11-2005
***
Lá thư ngỏ thứ hai gửi nhà sử học Dương Trung Quốc
“DIỄN BIỄN HÒA BÌNH” HAY “DIỄN BIẾN TRUNG HOA”?
Kính gửi: Nhà báo, nghị sĩ quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc
Thưa anh Dương Trung Quốc,
Xin thành thật cáo lỗi cùng anh, trong lá thư thứ nhất gửi anh, Lê Nhân đã quên giới thiệu một chức danh quan trọng khác của anh, ngòai một nhà báo nổi tiếng vào bậc nhất nước, ngòai là vị dân biểu quốc hội khóa XI mà mỗi lần anh phát biểu, tranh luận với các bộ trưởng, được đồng bào chú ý đón nghe nhất, ngòai chức khoa học sang trọng và uy tín Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, anh còn được đảng tín nhiệm đề bạt vào chức Ủy viên đòan chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam…
Thú thực, qua văn bản góp ý của anh với đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) có tựạ đề, Dương Trung Quốc - Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam – Đóng góp ý kiến văn kiện Đại hội X Lê Nhân tôi mới thực sự cảm phục anh, coi anh như là một người ngoài đảng chân chính, dù cha anh từng là một liệt sĩ chống Pháp, chứ không phải là lọai “ngòai đảng cò mồi”, một thứ đảng hơn cả đảng, bảo hòang hơn vua, được đảng xếp vào ngồi trong quốc hội, thậm chí có thể sắp tới “các ông quần chúng cao cấp” này sẽ còn ra làm bộ trưởng, làm phó thủ tướng, được đảng cho lên các phương tiện truyền thông phát biểu vung vít cho ra vẻ “độc lập”, ra vẻ chế độ ta cũng dân chủ tự do lắm lắm; thực ra, những vị này chỉ là “người cảnh” giống như “cây cảnh”, chó cảnh của đảng mà thôi! May mắn thay, qua văn bản góp ý này của anh với đảng, dư luận đã không còn hiểu lầm về anh nữa. Anh đúng là một trí thức tự trọng, một nhà sử học chân chính!
Phần gan ruột tóat lên từ văn bản góp ý với ĐCSVN của anh, chính là lòng yêu nước chân thành và hết mực của anh. Hồi trước, nghe có ông Dương Trung Quốc (DTQ) làm Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, tôi thường nói đùa với các bạn rằng: sao lại cho một ông TRUNG QUỐC phụ trách sử Việt Nam! Các ông TRUNG QUỐC đã một ngàn năm đồng hóa dân tộc Việt Nam, cốt xóa hết sử sách Việt Nam, xóa hết văn hóa Việt Nam mà chưa xóa nổi, không xóa nổi;nay thấy ông TRUNG QUỐC phụ trách sử Việt Nam, coi như “Thôi rồi Lượm ơi!”. Nước mất đến nơi rồi!
Nhưng ông tiểu TRUNG QUỐC này, DTQ này, lại yêu Tổ quốc Việt Nam của mình tới mức dám vuốt râu hùm, mó dái ngựa, dám liều chết khuyên ĐCSVN hãy cùng mình yêu nước, hy sinh lợi ích “nhất thời” của phe nhóm vì đại cuộc, vì quốc gia dân tộc, làm như ĐCSVN sắp bán nước cho Trung Quốc không bằng! Lê Nhân xin trích lời Dương Trung Quốc, những lời gan ruột, đau đớn, viết theo lối “ thi tại ngôn ngọai”, như sau: “Tôi thấy văn kiện ( của đảng) đề cập nhiều tới nguy cơ diễn biến hòa bình song không lưu tâm đến ( hình như không có câu chữ nào) đề cập tới nhiệm vụ bảo tòan chủ quyền và lãnh thổ của Đất nước.Đây là một nguy cơ tiềm ẩn và diễn ra hàng ngày hàng giờ nếu chúng ta không cảnh giác và rất dễ mất cảnh giác. Thực tế đang diễn ra cho thấy đang có nguy cơ bị “gậm nhấm” bằng rất nhiều thủ đọan thâm hiểm, kiên trì và mưu đồ lâu dài. Không thể không nêu lên nhiệm vụ củng cố tòan diện sức mạnh phát triển và phòng thủ biên cương và hải đảo. Mặt khác cũng cần đầu tư cho việc nghiên cứu, giáo dục để sẵn sàng ứng phó với những vấn đề liên quan tới lịch sử hình thành và chủ quyền của dân tộc Việt Nam trên lãnh thổ lịch sử của mình. Đương nhiên đây không phải là nội dung mà văn kiện phải đề cập tới. Nhưng một tinh thần cảnh giác, một ý thức về vấn đề chủ quyền phải là kiên định và thường trực…”(Những dòng in nghiêng trong bài đều do LN nhấn mạnh)
Đọc những dòng thư như máu huyết gửi ĐCSVN từ tâm can Dương Trung Quốc chảy ra trên đây, tôi thực sự chạnh lòng vì thấy nguy cơ mất nước về tay Trung Quốc đã và đang xảy ra, mọi người Việt Nam không ai không nhìn thấy, chỉ trừ ban lãnh đạo ĐCSVN cố tình không nhìn thấy nguy cơ “sơn hà nguy biến” mà thôi! Một văn kiện đại hội đảng quan trọng là thế, sao lại không có một dòng nào nói về nguy cơ mất nước đang xảy ra, lại để cho sử gia DTQ nhắc nhở như một lời chửi khéo: rằng, các ông cộng sản ơi, các ông đã đang và sẽ bán từng phần, tòan phần tổ quốc cho kẻ thù truyền kiếp phương Bắc mà các ông còn giả lơ, đánh lạc hướng nhân dân đổ cho nguy cơ “diễn biến hòa bình”. Chính ĐCSVN đã bán đảo Hòang Sa của Việt Nam cho Trung Quốc để đổi lấy vũ khí lương thực ( do thủ tướng Phạm Văn Đồng ký vào văn tự nhượng Hòang Sa cho Trung Quồc!”. Chính ĐCSVN vừa qua đã im lặng mặc Trung Quốc chiếm một số đảo chính quần đảo Trường Sa. Chính ĐCSVN vừa ký với Trung Quốc hiệp định biên giới, hải đảo, nhượng cho Trung Quốc hàng vạn km2 đất đai, biển cả như một hành vi bán nước trắng trợn mà DTQ bảo là: “Nguy cơ bị “gậm nhấm” bằng nhiều thủ đọan thâm hiểm, kiên trì và mưu đồ lâu dài”… “Nguy cơ tiềm ẩn diễn ra hàng ngày hàng giờ”…
Dưới đây là Văn Kiện quan trọng của Bộ Ngoại Giao nước CHXHCNVN được Công Bố ngày 4 tháng 10 năm 1979 nhằm vạch trần bộ mặt phản bội của bọn bành trướng Bắc Kinh. Bản văn này là một trong những Văn Kiện trong CuốnSách Trắng (Bạch Thư) do nhà xuất bản Sự Thật phát hành tháng 10 năm 1979 Lê Nhân tôi xin trích để anh DTQ và ĐCSVN cùng nghiên cứu mà giật mình, vì nước ta đang mất và sẽ mất về tay Trung Quốc, sẽ diễn ra hàng ngàn năm Bắc thuộc bắt đầu từ khi ĐCSVN chọn phương án đi hẳn với Trung Quốc, làm đàn em cho Trung Quốc sau chuyến thăm của Hồ Cẩm Đào vừa qua:
“ …Những hành động thù nghịch công khai của những người lãnh đạo Trung Quốc đối với Việt Nam, mà đỉnh cao là cuộc chiến tranh xâm lược của họ ngày 17 tháng năm 1979, đã làm cho dư luận thế giới ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột về chính sách của Trung Quốc đối với Việt Nam.
Sự thay đổi đó không phải là điều bất ngờ, mà là sự phát triển lô-gích của chiến lược bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn của những người lãnh đạo Trung Quốc trong 30 năm qua.
Trên thế giới chưa có một người lãnh đạo của nước nào mang danh là "cách mạng", là "xã hội chủ nghĩa" và dùng những lời lẽ "rất cách mạng" để thực hiện một "chiến lược phản cách mạng, cực kỳ phản động" như những người lãnh đạo Trung Quốc.
Từ chỗ coi Liên Xô là đồng minh lớn nhất, họ đi đến chỗ coi Liên Xô là kẻ thù nguy hiểm nhất.
Từ chỗ coi đế quốc Mỹ là kẻ thù nguy hiểm nhất mà bản chất không bao giờ thay đổi, họ đi đến chỗ coi đế quốc Mỹ là đồng minh tin cậy, cấu kết với đế quốc Mỹ và trắng trợn tuyên bố Trung Quốc là NATO (1) ở phương Đông.
Từ chỗ coi phong trào giải phóng dân tộc ở Châu Á, Châu Phi và Châu Mỹ La-tinh là "bão táp cách mạng" trực tiếp đánh vào chủ nghĩa đế quốc và cho rằng rốt cuộc sự nghiệp cách mạng của tòa bộ giai cấp vô sản quốc tế sẽ tùy thuộc vào cuộc đấu tranh cách mạng của nhân dân ở khu vực này (2) họ đi đến chỗ cùng với đế quốc chống lại và phá hoại phong trào giải phóng dân tộc, ủng hộ những lực lượng phản động, như tên độc tài Pinoche ở Chili các tổ chức FNLA và UNITA do cục Tình Báo Trung Ương Mỹ (CIA) giật dây ở Angola, vua Palevi ở Iran, nuôi dưỡng bè lũ diệt chủng Pôn-Pốt - Iêng-xary v. v... Họ ngang nhiên xuyên tạc tính chất của cuộc tranh đếu giải phóng dân tộc trên thế giới hiện nay, coi các cuộc đấu tranh này là sản phẩm của sự tranh giành bá quyền giữa các nước lớn, chứ không phải là sự nghiệp cách mạng của nhân dân các nước.
Cùng với việc lật ngược chính sách liên minh của họ trên thế giới là những cuộc thanh trừng tàn bạo và đẫm máu ở trong nước, đàn áp những người chống đối, làm đảo lộn nhiều vai trò của những người trong giới cầm quyền. Có người hôm nay được coi là nhà lãnh đạo cách mạng chân chính, ngày mai trở thành kẻ thù, kẻ phản bội của cách mạng Trung Quốc; có người trong vòng mấy năm lần lượt bị lật đổ và được phục hồi đến hai ba lần.
Chiến lược của những người lãnh đạo Trung Quốc có những thay đổi rất lớn. NHƯNG CÓ MỘT ĐIỀU KHÔNG THAY ĐỔI: ĐÓ LÀ MỤC TIÊU CHIẾN LƯỢC MUỐN NHANH CHÓNG ĐƯA TRUNG QUỐC TRỞ THÀNH MỘT CƯỜNG QUỐC BẬC NHẤT THẾ GIỚI VÀ THỰC HIỆN MƯU ĐỒ BÀNH TRƯỚNG ĐẠI DÂN TỘC VÀ BÁ QUYỀN NƯỚC LỚN CỦA HỌ ĐỐI VỚI CÁC NƯỚC KHÁC.
Tại Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc năm 1956, chủ tịch Mao-Trạch-Đông đã nói: "Chúng ta phải trở thành quốc gia hàng đầu về phát triển văn hóa, khoa học, kỹ thuật và công nghiệp...Không thể chấp nhận rằng sau một vài chục năm, chúng ta vẫn chưa trở thành cường quốc số một trên thế giới".
Sau đó, tháng 9 năm 1959, tại Hội Nghị của Quân Ủy Trung Ương, chủ tịch Mao-Trạch-Đông lại nói: "Chúng ta phải chinh phục trái đất. Đó là mục tiêu của chúng ta".
Ngay từ khi thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tháng 10 năm 1949, những người cầm quyền ở Bắc Kinh đã bắt tay đẩy mạnh việc thực hiện mục tiêu chiến lươc của họ. Mặc dù nền kinh tế của Trung Quốc còn lạc hậu, từ cuối những năm 1950 họ đã ra sức xây dựng lực lượng hạt nhân chiến lược, và hiện nay đang đẩy mạnh việc thực hiện "hiện đại hóa" vế quân sự, về sản xuất và tích trữ vũ khí hạt nhân.
Trong lĩnh vực kinh tế, điều giống nhau giữa "đại nhảy vọt" năm 1958 và "bốn hiện đại hóa" mới nêu ra vài ba năm nay là của cả hai kế hoạch đó đều nhằm mục tiêu chiến lược bành trướng và bá quyền của những người lãng đạo Trung Quốc…”…
Tại sao ĐCSVN hơn ai hết, qua những dòng lên án âm mưu cướp nước của Trung Quốc hùng hồn nhất, mạnh mẽ nhất do chính ĐCSVN viết vừa dẫn ra ở trên, mà nay ĐCSVN lại chọn con đường chui vào rọ phương Bắc, làm chư hầu cho siêu cường cộng sản đàn anh mà họ từng thù ghét, từng thề không đội trời chung? Đơn giản thôi! Vì ĐCSVN hi sinh quyền lợi của Tổ Quốc cho quyền lợi của phe phái họ, đảng của họ!
Thà mất nước vào tay Trung Quốc mà ban lãnh đạo ĐCSVN vẫn giữ được đảng, giữ được ghế ngồi, giữ được độc quyền lãnh đạo, giữ được miếng ăn dù tan cửa nát nhà, dù bán cả mồ mả giang sơn ông cha để lại cho Tàu vì quyền lợi cá nhân họ vẫn dám làm !
Nếu phương án “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH” xảy ra, nhân dân Việt Nam được tự do lựa chọn, tự do bầu cử, thì có chó nó bầu cho ĐCSVN, vì nhân dân chán ghét các ông lắm rồi! Ví như có phép thần xảy ra, đầu năm 2007, nhà sử học DTQ được nhân dân cử ra thay mặt cho 80 triệu quần chúng ngòai đảng, ra tranh cử chức tổng thống nước Việt Nam dân chủ đa nguyên để so tài với người của ĐCSVN là ông Nguyễn Khoa Điềm, Lê Nhân tin rằng DTQ sẽ dành được 90% phiếu bầu, còn ông NKĐ cao lắm cũng chỉ giành được 5% phiếu bầu của mấy ngoe cộng sản hưởng lợi từ chế độ độc đảng mà thôi! Ban lãnh đạo ĐCSVN biết tỏng nhân dân VN rất căm thù họ, nên chỉ khi nào “Trạch đẻ ngọn đa, sáo đẻ dưới nước” thì họ mới chịu để cho nhân dân tự do lựa chọn HỌ với một ĐẢNG ĐỐI LẬP nào đó! Họ cũng biết nếu với một chính thể dân chủ tự do thực sự, có chó nó bầu cho họ làm ông nọ bà kia!
Cho nên, vì quyền lợi cá nhân, vì miếng ăn, vì tiền gửi ngân hàng, vì quyền cao chức trọng, những người CSVN sẵn sàng chọn phương án “DIỄN BIẾN TRUNG HOA” là bán nước để cầu vinh, để giữ độc quyền lãnh đạo mãi mãi! Họ biết nếu “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH” xảy ra thì Tổ Quốc Việt Nam trường tồn, nhân dân Việt Nam tự do hạnh phúc nhưng dân tộc Việt Nam sẽ mãi mãi “GOODBYE MẠT KỲ CỘNG SẢN”…thì các ông Nguyễn Đức Anh, Đỗ Mười còn đâu chức thái thượng hòang, các ông Phan Diễn, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Khoa Điềm …còn đâu mộng làm vua!
Thư đã dài, xin cám ơn anh Dương Trung Quốc
Hẹn anh lá thư thứ ba, thứ tư sau…mới bàn hết những điều anh can gián khuyên nhủ ĐCSVN.
Kính chúc anh và gia quyến mạnh khỏe, bình an.
Tái bút: Lê Nhân khuyên anh DTQ khi họp quốc hội, ai mời bia rượu, chè chén gì thì đừng xơi. Kinh nghiệm ông Dương Bạch Mai đi họp chỉ uống một li bia do cô tiếp tân của đảng mời là toi mạng liền, vì Dương Bạch Mai dân Nam Bộ ở Tây lâu ngày, còn vào đảng cộng sản Pháp,nên sẵn máu tư sản tự do hay phát biểu ngòai luồng, đảng ghét, đảng mời uống bia cho biết thân!
Trân trọng.
Hà Nội, ngày 28-11-2005
***
“TỔ QUỐC TRÊN HẾT!” HAY LÀ “ĐẢNG THAM NHŨNG, NỀN CHÍNH TRỊ BÁ ĐẠO, CHÍNH TRỊ XÔI THỊT TRÊN HẾT MUÔN NĂM!”
Kính gửi: nhà báo, nghị sĩ quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc
Thưa anh Dương Trung Quốc thân mến!
Dù anh đã lấy tên tuổi ông Hồ Chí Minh làm bùa hộ mệnh, làm bình phong che chắn theo kiểu ông Đặng Tiểu Bình dương cờ bác Mao, hô:”Mao chủ tịch vạn tuế!” để hạ bệ Mao, lấy Mao diệt Mao theo phép dùng “ củi đậu nấu đậu”, nhưng quả tình, càng đọc kỹ bài góp ý với ĐCSVN của anh: “DƯƠNG TRUNG QUỐC – Hội Khoa học Lịch sử - ĐÓNG GÓP Ý KIẾN VĂN KIỆN ĐẠI HỘI X” in trên hầu hết các trang web hải ngọai, Lê Nhân tôi càng rất lo cho sự an tòan tính mạng của anh, dù hiện nay, anh còn nổi tiếng hơn cả ông Nông Đức Mạnh và Trần Đức Lương cộng lại! Nếu so với sự bùng nổ ( như bom) do bản góp ý với ĐCSVN của TS.Lê Đăng Doanh tạo ra, văn bản góp ý của anh NHU hơn, kín đáo và thâm nho, giấu ẩn hơn, cần phải đọc anh theo kiểu bóc hành bóc tỏi: bóc lớp này ta còn lớp khác…
Tôi phục anh vô cùng, dù anh biết CON NGHẼO- ROSSINANTE- ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆTNAM (Rossinante: con ngựa thổ tả của hiệp sĩ Don Quichotte- (Hồ Chí Minh) trong kiệt tác của Cervantès) có cú đá hậu chết người, anh vẫn xông vào “mó (bóp) dái” ngựa …cộng sản. Lá thư góp ý thứ ba của tôi với anh xin được chia ra làm ba tiêu đề nhỏ như sau:
1. MỘT PHÁT HIỆN BẤT NGỜ CỦA DƯƠNG TRUNG QUỐC: ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM KHẲNG ĐỊNH: ĐẢNG KHÔNG PHẢI TỪ NHÂN DÂN, TỪ DÂN TỘC VIỆT NAM MÀ RA; MÀ NÓ LÀ MỘT LỰC LƯỢNG VONG QUỐC, “PHI DÂN”, PHẢN DÂN, HẠI DÂN.
Anh viết như sau: “Một nội dung hết sức quan trọng đối với một chính đảng là định danh bản chất chính trị của mình. Điều lệ của đảng (cả hiện hành và sửa đổi) đều có nội dung: ‘Đảng cộng sản Việt Nam…là đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam’. Vậy thì về ngữ nghĩa, giai cấp công nhân có phải là một thành phần của nhân dân lao động hay không và nhân dân lao động có phải là thành phần của dân tộc Việt Nam hay không và lợi ích của các thành phần khác như trí thức, hay doanh nghiệp là như thế nào…”
Biện giải của Dương Trung Quốc ở chỗ điểm huyệt tuyệt chiêu này quả là kỳ tài: dùng “gậy ông đập lưng ông”. Chính điều lệ ĐCSVN đã khẳng định: có ba lực lượng riêng biệt nhau, khác hẳn nhau nằm trong câu văn “định danh bản chất chính trị” của điều lệ ĐCSVN. Như vậy, câu định danh (có thể coi là định nghĩa) quan trọng của điều lệ đảng cần được hiểu như sau: “ĐCSVN là đại biểu trung thành của 3 lực lượng hòan tòan biệt lập:
- Giai cấp công nhân
- Nhân dân lao động
- Dân tộc Việt Nam
Rằng trên giấy trắng mực đen, chính ĐCSVN đã khẳng định: “Giai cấp công nhân” không phải là “Nhân dân lao động”; mà “Nhân dân lao động” không phải là “Dân tộc Việt Nam”. Bằng phép tam đọan luận, ta suy ra: “Giai cấp công nhân” không phải và không nằm trong “Dân tộc Việt Nam”! Mà, thưa anh, nghịch lý và trớ trêu thay, ĐCSVN lại là đảng của “Giai cấp công nhân”! Từ đây, ta rút ra một hệ quả hết sức khoa học do chính ĐCSVN tuyên bố công khai trong điều lệ đảng của mình: ĐCSVN KHÔNG NẰM TRONG DÂN TỘC VIỆT NAM. Hèn gì, nhà thơ Tố Hữu, trong bài thơ dài “Ba mươi năm đời ta có đảng” sáng tác năm 1960, đã thú nhận ĐCSVN là một chính đảng vô cha mẹ, vô gia đình, vô tổ quốc, là đứa con hoang của Stalin và Mao Trạch Đông, như sau:
“Như đứa trẻ sinh nằm trên cỏ
Không quê hương sương gió tơi bời
Đảng ta sinh ở trên đời
Một hòn máu đỏ nên người hôm nay!”
Thật là khủng khiếp: theo Tố Hữu, cái thai nhi ĐCSĐD vừa lọt lòng ( ra đời) ĐÃ KHÔNG CÓ HÌNH THÙ MỘT ĐỨA HÀI NHI mà chỉ là MỘT HÒN MÁU ĐỎ!
Nhân đây, Lê Nhân tôi cũng xin phép anh DTQ nhắc lại một phát hiện hết sức thú vị của học giả Tân Đồ Nghệ về cái hoang thai không cha của ĐCSVN trong bài: “QUỐC NẠN LỪA BỊP” vừa in trên www.danchimviet.com, www.doi-thoai.com, www.phusa.net … Đại khái, ông Tân Đồ Nghệ lý giải rằng: theo thuyết Mác-xít thì giai cấp công nhân (vô sản) là hệ quả của giai cấp tư bản, có thể ví NHÂN TƯ BẢN =CHA và QUẢ VÔ SẢN=CON: có ông chủ mới sinh ra ông thợ làm thuê, có TƯ BẢN mới sinh ra VÔ SẢN! Ấy vậy mà ngược đời thay, năm 1930, ai cũng biết nước Việt Nam ta và bán đảo Đông Dương chỉ là một nước, một bán đảo nửa thực dân nửa phong kiến, còn vô cùng lạc hậu, chưa hề có nền công nghiệp, chưa có, không có giai câp TƯ BẢN, nên chưa có đứa con VÔ SẢN. Vậy mà hài hước thay, khi không có giai cấp vô sản, ông Nguyễn Ái Quốc ( Hồ Chí Minh) vẫn thành lập đảng cộng sản Đông Dương là đảng của giai cấp vô sản Đông Dương, thì rõ như ban ngày: ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀ ĐỨA CON KHÔNG CHA ( hình như chính ông Hồ Chí Minh là người phát hiện và thử nghiệm thành công phương pháp sinh sản vô tính đầu tiên trên thế giới khi sinh ra ĐCSĐD, chứ không phải do các nhà bác học Mỹ ,Anh phát hiện ra sau này ?). Chưa có cha, không có cha mà ĐCSVN vẫn ra đời thì quả nó là đứa con không quê hương, vô tổ quốc, không nằm trong dân tộc Việt Nam như ĐCSVN vừa khẳng định. Nhưng lạ hơn nữa là đến năm 1986, khi ĐCSVN được 56 tuổi, nó mới đẻ ra cha mình là CHỦ NGHĨA TƯ BẢN ( Năm 1986-ĐCSVN học mót Trung Quốc, bỏ kinh tế độc tôn bao cấp XHCN để làm kinh tế thị trường- tức kinh tế tư bản”. Nên đồng dao Việt Nam mới tiên đóan trước chuyện con đẻ ra cha ngược đời quái dị này của ĐCSVN mà hát rằng:
“Sinh con rồi mới sinh cha
Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông!”
Do vậy, nhà thơ Tố Hữu, một ông cộng sản gộc là người biết rõ sự thật về cái quái thai ĐCSVN, nên trong bài thơ vừa dẫn, ông khẳng định ĐCSVN là một quái vật khủng khiếp nhất từ xưa tới nay, như sau:
“Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt
Đảng ta đây xương sắt da đồng”
Rõ ràng, qua con mắt của nhà thơ cộng sản này, ĐCSVN không phải là người như chúng ta có hai tay, hai mắt, mà là một quái vật “xương sắt”, “da đồng”, một quái vật “trăm tay”, “nghìn mắt” không có cha mẹ. Khi đã 56 tuổi, ĐCSVN lại lộn ổ đẻ ra cha mình là chủ nghĩa tư bản! Sự thật khủng khiếp này do chính ông Tố Hữu nói, chứ không phải Dương Trung Quốc và Lê Nhân bịa chuyện vu cáo để các ông công an nổi khùng mà tìm “thịt” chúng tôi! Còn kết luận:ĐCSVN KHÔNG NẰM TRONG DÂN TỘC VIỆT NAM, là một lực lượng vô quê hương, vô tổ quốc thì chính trong điều lệ của mình, ĐCSVN đã tuyên bố rõ ràng như thế! Trong tất cả các văn bản của mình, ĐCSVN luôn luôn tuyên bố họ KHÔNG THEO CHỦ NGHĨA QUỐC GIA MÀ THEO CHỦ NGHĨA QUỐC TẾ, càng thấy rõ họ là một lực lượng không bao giờ đại diện cho lợi ích của quốc gia Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Ngay cả tư tưởng mà ĐCSVN đi theo cũng tòan là tư tưởng, chủ nghĩa của ngọai bang: “ Đảng Lao Động Việt Nam ( một tên khác của ĐCSVN) lấy chủ nghĩa Mác-Lê Nin- Stalin và tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam cho mọi hành động” ( Điều lệ ĐLĐVN năm 1951). ĐCSVN chỉ đại diện cho lợi ích và quyền lợi ngọai bang như nhiều lần Lê Duẩn tuyên bố:” Chúng ta đánh Mỹ cho Trung Quốc và Liên Xô”. Hèn gì đảng kỳ của ĐCSVN là lá cờ búa liềm, cờ của Liên bang cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết (1917-1991). Bằng chuyện lấy quốc kỳ Liên Xô làm đảng kỳ của đảng mình, ĐCSVN công khai thừa nhận họ là một chi bộ của đảng Stalin, sinh ra để phục vụ lợi ích cho nơi đã cấp tiền nuôi họ, thuê họ! Hèn gì, khi Stalin chết, Tố Hữu khóc ông đại gian ác này hơn khóc cha: “Thương cha thương mẹ thương chồng / Thương mình thương một thương ông thương mười”. Chế Lan Viên, trong kháng chiến chống Pháp được đảng chỉ thị ca ngợi ông bố của Hồ Chí Minh là ông Mao Trạch Đông, đã coi Hồ là một bác Mao con: “Bác Mao không ở đâu xa / Bác Hồ ta đó chính là bác Mao”. Sau năm 1954, Tế Hanh sang thăm Trung Quốc, đã ca ngợi mặt trời Mao soi sáng cho dân tộc Việt Nam: “ Quê hương lãnh tụ mây thêu nắng / Thấy mặt trời lên nhớ bác Mao”…Tố Hữu, khi đi ngang qua cửa khẩu Bằng Tường, đã coi Trung Hoa là tổ quốc của mình như sau: “ Bên đây biên giới là nhà / Bên kia biên giới cũng là quê hương!”…Ngày cải cách ruộng đất, những câu ca dao hò vè viết đầy trên các bức tường đình chùa nhà thờ, trường học như sau: “ Mặt trời rực rỡ trên cao / Không bằng ánh sáng bác Mao soi đường” hay: “Bác Hồ con Sít – Ta- Lin/ Bác Mao là mẹ, Lê Nin là thầy / Bác cho trí thức đi đầy / Cường hào, địa chủ phơi thây dưới cờ!”…
Sinh ra và trưởng thành nhằm phục vụ lợi ích ngọai bang, đến năm 1986 ĐCSVN chửa trâu (mang thai 56 năm) mới đẻ ra cha mình là chủ nghĩa tư bản; ngay từ nằm 1945, Hồ Chí Minh mới 55 tuổi ( tuổi đàn em rất xa so với tuổi DTQ và LN hiện nay) đã tự xưng mình là cha già dân tộc, để sung sướng nhìn thấy mình đẻ ra hàng chục vạn cụ ông cụ bà bằng tuổi cha mẹ mình vẫn còn sống trong năm 1945-1946 ( tức Hồ Chí Minh cũng có thể đẻ ra ông Nguyễn Sinh Sắc và bà Hòang Thị Loan từng có thời là bố mẹ ruột của mình)!
Do vậy, khi nắm quyền từ năm 1945, ĐCSVN đã sao chép nguyên lý “QUAN PHỤ MẪU”, “TRUNG QUÂN ÁI QUỐC” của phong kiến để ngồi lên đầu lên cổ nhân dân Việt Nam, giống như đảng vừa đẻ ra dân bằng khẩu hiệu: “ TRUNG VỚI ĐẢNG, HIẾU VỚI DÂN…”. Mở miệng ra là ĐCSVN đã đặt mình ngồi trên đầu dân: “TÒAN ĐẢNG TÒAN DÂN”. Nguyên tắc nền dân chủ bịp của ĐCSVN là công thức: ĐẢNG đẻ ra QUỐC HỘI, đảng lãnh đạo quốc hội, mà quốc hội tức là dân! Cho nên anh DTQ mới viết: “Ngoài xã hội đã có ý kiến phê phán về cách nói: “Cán bộ và nhân dân”, vậy cán bộ không phải là nhân dân hay sao ?”
Vâng, thưa anh trong chế độ cộng sản, CÁN BỘ (TỨC ĐẢNG) KHÔNG BAO GIỜ LÀ NHÂN DÂN mà cán bộ là cha mẹ dân. Từ bao đời nay, cha ông mình luôn luôn cho DÂN LÀ NƯỚC, NHÂN DÂN ĐỒNG NGHĨA VỚI TỔ QUỐC: “Quan nhất thời, dân vạn đại”. Ngay thời đại phong kiến, kẻ sĩ đã biết kính trọng nhân dân vô cùng, nên Mạnh tử mới dạy Dân thì nên trọng mà Vua thì nên khinh! Nhưng ĐCSVN hỗn hào, vô hậu, vô văn hóa bao giờ cũng coi NÓ đồng nghĩa với Đất Nước, hoặc ĐẤT NƯỚC, ÔNG CHA, DÂN TỘC đều do ĐCSVN sinh ra. Nên khi ông Hòang Minh Chính vì yêu nước mà đứng lên hô hào xóa bỏ đại họa cộng sản, thì ĐCSVN hô hóan lên rất vô lối và bỉ ổi rằng Hòang Minh Chính chống lại đất nước! Những người cộng sản không hề biết ngượng khi nhai đi nhai lại câu nói của tổng thống Mỹ Abram Lincoln từng “định danh bản chất chính trị” cho nền dân chủ tư sản Hoa Kỳ rằng: “ Chính quyền của dân, do dân, vì dân”; trong khi bản chất của ĐCSVN là phi dân, phản dân, hại dân, chuột bạch hóa nhân dân, bỏ tù nhân dân trong nền chuyên chế vô sản, coi dân là bầy đàn do chúng chăn dắt. Thưa anh DTQ, anh hiểu vì sao ĐCSVN căm thù các nhà dân chủ, căm thù nền dân chủ đích thực là việc NHÂN DÂN TÒAN QUYỀN LỰA CHỌN NGƯỜI LÃNH ĐẠO MÌNH rồi chứ ? TS. Lê Đăng Doanh từng nói trắng ra rằng: “Nhân dân có bầu ra ông Nông Đức Mạnh đâu! Có ai bầu các ông cộng sản lên cầm quyền bao giờ đâu!”
2. ĐẢNG THAM NHŨNG VÀ VÔ TRÁCH NHIỆM MUÔN NĂM!
Anh Dương Trung Quốc khẳng định ĐCSVN “độc quyền lãnh đạo dân tộc” chỉ để vơ vét lợi quyền vào túi ba gang của mình, NÓ là một bọn cầm quyền vô trách nhiệm: “Khi đảng nhận trọng trách là người độc quyền lãnh đạo dân tộc thì bên cạnh ý thức về quyền lực cũng tỷ lệ thuận với ý thức về trách nhiệm. Bên cạnh viêc tăng cường thiết chế về pháp luật thì rất quan trọng là tính gương mẫu…”…”Bởi vì chưa có sự gương mẫu từ trên cao mà thôi…”
Về khoản tham nhũng, vơ vét của dân thì ban lãnh đạo ĐCSVN quá sức gương mẫu đó anh. Hãy nhìn vào tài sản kếch xù nơi của nổi ( chưa nói của chìm hàng tỷ đô la gửi ngân hàng nước ngòai” của chính vợ chồng con cái Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh, Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết và hàng ngũ các Uỷ viên bộ chánh trị, Uỷ viên trung ương và các bộ trưởng…cộng lại còn lớn hơn gấp nhiều lần tài sản quốc gia!
Anh DTQ đã khẳng định ĐCSVN là một đảng tham nhũng: “Trong cơ chế hiện nay, phần lớn ( có thể là tuyệt đại đa số) người có quyền ( chức vụ) phải là đảng viên.Do vậy tệ nạn tham nhũng trước hết khu trú trong đội ngũ đảng viên, là một vấn nạn trước tiên thuộc về đảng…”. Tôi xin anh gần trung ương, gần bộ chánh trị ĐCSVN, khi nào có dịp, anh nên đọc tham luận trước quốc hội góp ý với đảng ta là nên đổi tên từ “Đảng cộng sản VN” thành “ĐẢNG THAM NHŨNG VN”, vì hai từ CỘNG SẢN đã đồng nghĩa với từ THAM NHŨNG; CỘNG SẢN có nghĩa là gom hết, cộng hết tài sản quốc gia và tài sản cá nhân của nhân dân lại thành một đống, một mớ để các lãnh tụ đảng, cán bộ đảng tha hồ gom vào túi ba gang tham nhũng của riêng mình như Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt …vừa làm!
Sáng nay, thứ năm ngày 1-12-2005, vừa mở báo Thanh Niên, ngay trên trang nhất, Lê Nhân đã thấy hàng “tít” to như một con voi: “ Tham nhũng vấn đề nghiêm trọng nhất của đất nước!” . Quốc hội gật, quốc hội hề, quốc hội bù nhìn của anh vừa thông qua luật chống tham nhũng từ chiều hôm qua!
Tiếc thay, trong bộ luật chống tham nhũng ấy của “quốc hội hề”chỉ quên ghi một điều quan trọng nhất, rằng: “ Quốc hội nước Việt Nam quyết định bỏ điều 4 trong hiến pháp, tước độc quyền lãnh đạo mãi mãi của ĐCSVN, vì sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng này là nguyên nhân của tham nhũng, của đói nghèo, lạc hậu, chậm tiến, của cái ác, cái xấu suốt từ năm 1954 đến nay”.
Cho nên, anh Dương Trung Quốc ơi, chúng ta sẽ còn chết cười với trò chống tham nhũng giả hiệu của ĐCSVN: Tay phải ăn cắp, tay trái được lệnh phải tự chặt đứt tay phải! ĐCSVN là chính cái thằng tham nhũng lại đi hô hào chống tham nhũng, thì có khác gì một con đĩ thập thành mở trường dạy về nghệ thuật giữ gìn trinh tiết. Đó là đại họa cho dân tộc do đảng tham nhũng gây nên, rồi Nó tự hô mình muôn năm, cũng là hô tham nhũng muôn năm vậy!
3. DƯƠNG TRUNG QUỐC KÊU GỌI: ĐCSVN HÃY HẠ ĐẢNG KỲ (CỜ LIÊN XÔ CŨ) XUỐNG ĐỂ HÔ: “TỔ QUỐC TRÊN HẾT!”
Anh DTQ ơi, tôi bái phục lòng quả cảm dám vuốt râu hùm của anh, khi anh “chửi khéo” ĐCSVN dám lấy lá quốc kỳ liềm búa của Liên Xô (đã bị nhân dân Liên Xô hạ bệ và đốt vào năm 1991) làm đảng kỳ phủ lên gương mặt Tổ Quốc, bằng cách viết những dòng tủi hận như sau : “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” là khẩu hiệu (cùng với việc cắm Đảng kỳ bên cạnh và ngang bằng với Quốc kỳ) giờ đây như đã được quy chuẩn hóa ở mọi nơi trang trọng nhất ở mọi cơ quan, công sở. Việc đặt ở vị trí cao sự tôn vinh đảng cầm quyền là một chủ trương mà tôi không bình luận”.
Anh bảo anh “không bình luận” nhưng bằng việc nêu lên chuyện ĐCSVN cho kéo đảng kỳ ngọai bang của chúng bên cạnh lá quốc kỳ cờ đỏ sao vàng của anh còn hơn là băm vằm vào mặt bọn chúng (lá cờ đỏ sao vàng này đã được quốc hội nước Việt Nam dân chủ cộng hòa đa nguyên đa đảng năm 1946 công nhận là quốc kỳ Việt Nam. Sau này, Việt Nam chuyển sang nền dân chủ đa nguyên, lá quốc kỳ mới của nước Việt Nam hậu cộng sản phải do quốc hội mới kia chọn lựa: cờ đỏ sao vàng hay cờ vàng ba sọc sẽ là quốc kỳ chính thức của Việt Nam ta?)
Anh DTQ ngầm nói bao nhiêu thâm ý khi nêu lên hiện tượng ĐCSVN láo khóet dám treo cái đảng kỳ quái thai vô gia đình, vô tổ quốc, vô lương tâm, vô văn hóa búa liềm của chúng như một quốc kỳ khác của nước Việt Nam lên những vị trí uy nghiêm.
Cám ơn anh đã cảnh cáo chúng: hãy ném cái cờ búa liềm rác rưởi tanh máu nhân dân kia đi để cùng anh hô: “Tổ Quốc trên hết!” như sau: “…Câu khẩu hiệu đã mang lại một sức mạnh tinh thần ngay sau khi cách mạng tháng tám thành công. Đó là khẩu hiệu “Tổ Quốc trên hết!”
Nhưng than ôi, ĐCSVN không bao giờ coi Tổ Quốc là thiêng liêng, là trên hết, mà coi quyền lợi cá nhân của mình, của đảng mình, coi ghế ngồi lãnh đạo độc quyền là trên hết, nên họ sẵn sang bán nước cho Trung Hoa để giữ lại cờ búa liềm ác ôn kia mãi mãi mà trục lợi, mà cầu vinh dù có làm nô lệ cho Tàu ngàn năm nữa, họ cũng cam lòng.
Anh và tôi, cùng với 80 triệu nhân dân ngòai đảng đã thấy nhãn tiền cái bọn ngụy ĐCSVN kia giờ đã phơi ra mặt thật, chẳng còn lý tưởng lý tung lòe bịp được ai, mà chỉ là một đảng cướp, đảng xôi thịt, từng 75 năm nay làm thứ chính trị bá đạo tay sai ngọai bang để kiếm ăn mà thôi!
Điều cuối cùng, Lê Nhân muốn thưa với anh DTQ là việc tại sao trí thức chúng ta biết rõ bộ mặt ĐCSVN là ma giáo, là quỷ vương mà vẫn im lặng trùm chăn, mũ ni che tai âm thầm như những cái bóng phục tùng bọn vô đạo này một cách vô điều kiện thế ? Trong khi ở chỗ riêng tư, họ nguyền rủa bọn ác ôn này như bắp rang để giải tỏa lòng căm thù khinh bỉ chúng; mà tịnh không có ngọn cờ nào phất lên đại cuộc tập hợp nhân dân nổi dậy như Ba Lan, như Liên Xô, Đông Âu làm cách mạng dân chủ đa nguyên? Hi vọng Hòang Minh Chính, Trần Khuê, Hà Sĩ Phu, Phương Nam-Đỗ Nam Hải và cả …Dương Trung Quốc sẽ phất nổi cờ nghĩa đại cuộc đa nguyên dân chủ chăng?
Sức tôi mỏng, trí tôi hẹp, tâm tôi cạn nên không thể lý giải được điều này, mong anh và các vị thức giả trong và ngòai nước chỉ giáo.
Xin cám ơn anh, chúc anh và gia đình sức khỏe, bình an, chân cứng đá mềm, đã có gan mó dái ngựa, có gan vuốt râu hùm cộng sản thì anh cũng có gan chịu đòn vỡ mặt; nhưng tôi thật sự lo cho an nguy tính mạng của anh. Có dấu hiệu gì tỏ ra nguy hiểm, xin một người thông minh như anh nhớ đến nhân dân, cụ thể là anh em dân chủ trong và ngòai nước luôn ở bên anh, anh Dương Trung Quốc thân yêu!
Tái bút: Anh đừng chủ quan cho là mình dân biểu quốc hội mà đảng ta không dám động thủ. Chắc anh biết chuyện Trần Phú, Hà Huy Tập… là đối thủ chính trị của Hồ Chí Minh nên đã bị phe HCM ngầm báo cho mật thám Pháp bắt các vị này, rồi giết trong tù và đưa ra trường bắn. Anh chắc biết chuyện trung tướng Nguyễn Bình, giáo chủ Hòa Hảo Hùynh Phú Sổ, các ông đệ tứ như Phan Văn Hùm, Tạ Thu Thâu, các ông Quốc Dân đảng như văn hào Khái Hưng, nhà nho Nhượng Tống, lãnh tụ Dương Tử Anh…và hàng vạn người con ưu tú, tốt đẹp của dân tộc đã bị cộng sản thủ tiêu. Cộng sản còn thủ tiêu cả cán bộ cao cấp của họ như đại tướng Hòang Văn Thái, thượng tướng Chu Văn Tấn, và hàng chục tướng lĩnh khác. Ngay cả Hồ Chí Minh mấy lần cũng súyt chết vì âm mưu ám sát của Lê Duẩn… Còn Dương Trung Quốc với Lê Nhân đảng xá gì! Chỉ cần bỏ ra 4 triệu đồng là đảng thuê du đãng (cả du đãng trong đảng và du đãng quần chúng có đến vài ba triệu tên) để đưa anh và tôi về với Lưu Quang Vũ mà diễn vở kịch cõi âm: “Hồn quỷ vương, da cộng sản” anh ơi!
Hà Nội 1-12-2005
Lê Nhân
Đăng nhận xét
Kính gửi: Nhà báo, nghị sĩ quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc
Thưa anh, cho phép Lê Nhân tôi được dùng đại từ “anh” trong xưng hô cho thân tình giữa hai chúng ta. Lại phải xin phép anh lần nữa vì tôi đã mượn ý của anh để đặt tiêu đề cho lá thư ngỏ này.
Tôi đã rất xúc động và cảm phục đức tính thẳng thắn, tinh thần khoa học và ý chí dũng cảm của anh (cũng như tôi từng cảm phục tiến sĩ Lê Đăng Doanh và GS.TS Phan Đình Diệu trong việc góp ý với đảng cộng sản Việt Nam trước đại hội X, coi sự độc đảng, độc quyền hiện nay là sự trở ngại lớn nhất cho dân tộc VN) sau khi đọc xong bài Dương Trung Quốc - Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam – Đóng góp ý kiến văn kiện Đại hội X của anh vừa in trên hàng chục trang web như: doithoai.com, phusa.net, ykien.net, danchimviet.com, lephai.com, lenduong.net, danchu.net, anhduong.net…
Thưa anh Dương Trung Quốc (DTQ), việc một người nghiên cứu khoa học, viết báo, làm sử tầm cỡ quốc gia và quốc tế…như anh và kẻ viết báo cỡ huyện xã suốt gần 50 năm như tôi, trong thời đại internet ( tự do thông tin tòan cầu) ở một nước 82 triệu dân lại không có một diễn đàn, một tờ báo để chúng ta “tự do ngôn luận”, lại phải chui lủi, dấm dúi ngó trước trông sau để gửi bài viết của mình ra hải ngọai in trên những trang web luôn luôn bị tường lửa của nhà nước Việt Nam ngăn chặn ( một nhà nước vẫn vỗ ngực xưng mình tự do hơn triệu lần các xã hội tư bản) thì kể ra cũng thật là tủi hổ, thật là khốn nạn cho bọn kẻ sĩ chúng ta! Những vấn đề sinh tử liên quan đến vận mệnh của từng con người, liên quan đến sự sinh tồn của dân tộc Việt, của nước Việt tại sao mỗi người trí thức chúng ta không được phép bàn luận, tranh luận công khai trên các phương tiện truyền thông trong nước gồm hơn 600 tờ báo viết và mấy trăm đài phát thanh, truyền hình quốc doanh ( nhưng chỉ có một ông đại tổng biên tập là ông Nguyễn Khoa Điềm) mà phải bí mật góp ý kiến trong bóng tối như anh góp ý cho đảng cộng sản, chỉ vì người dân không có quyền ra báo? Tại sao đảng cộng sản Việt Nam- một phe phái độc quyền chân lý, độc quyền tư tưởng, độc quyền tham nhũng, độc quyền ăn chặn của dân, độc quyền nói ngang ngược, độc quyền sai khiến ( lãnh đạo) cả dân tộc vốn tự cho mình là chân lý, là văn minh nhân đạo nhất, quang minh chính đại nhất sao lại sợ công khai tranh luận, sợ sự minh bạch, sợ sự thật, sự ngay thẳng, sợ phản đề, phản biện, sợ quy luật đối lập là linh hồn của phép biện chứng như con giơi sợ ánh mặt trời, sợ nhân dân nhòm vào thấy rõ chân tướng cái “băng đảng hội kín kiểu Mafia: ĐCSVN” của mình đến như thế? Theo trình tự đơn góp ý của anh, lá thư ngỏ của tôi chính ra cũng phải chia nhỏ ra làm 5 phần mới đặng. Những điều anh góp ý cho ĐCSVN quá rộng, nên tôi sẽ viết làm hai bài, coi như 2 lá thư khác nhau gửi tới anh. Đây là vấn đề chính của lá thư thứ nhất:
Về chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và chuyện xây dựng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam
Mở đầu đơn góp ý cho đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), anh DTQ viết như sau: “Cảm nhận về sự kiên định trước những vấn đề mang tính nguyên tắc như mục tiêu “ xây dựng Chủ nghĩa xã hội”, “Chủ nghĩa Mác-Lênin”, “Đảng tiên phong của giai cấp công nhân”v.v…Nhưng tính kiên định (một phẩm chất quan trọng của một chính đảng) chưa đi đôi với tính thuyết phục (cả về thực tiễn và lý luận). Cho nên tôi cảm thấy sự gồng mình hơn là một tín tâm…”…”…Ngay văn kiện tổng kết về lý luận đổi mới tuy có tầm khái quát cao nhưng vẫn chưa giải đáp một cách thuyết phục về những vấn đề lý luận cơ bản, mới chỉ tổng kết được những kinh nghiệm thực tiễn của quá trình đổi mới, được diễn ra như một quá trình sửa chữa sai lầm bằng những giải pháp tình huống mà phần lớn bắt nguồn từ những sáng kiến từ phía nhân dân và cấp dưới, chứ chưa thấy một tầm nhìn lý luận soi đường.Tôi lấy một thí dụ : tại đại hội VII ta bắt đầu đề cập tới khái niệm về “tư tưởng Hồ Chí Minh” thì rồi sau đó mới tập trung triển khai nghiên cứu xem “tư tưởng Hồ Chí Minh” là gì?...”
Phải nói là những nhận xét của anh (DTQ) trên thật là sắc sảo, chí lý! Đúng rồi anh Dương Trung Quốc ơi, những khái niệm “ Chủ nghĩa Mác-Lênin”, “Chủ nghĩa xã hội”, “Tư tưởng Hồ Chí Minh”…là những khái niệm giả tạo, dối trá, không mang tính thuyết phục, không mang tính khoa học; chẳng qua NÓ (những chủ nghĩa và tư tưởng kia) đã bị đảng cộng sản dùng súng- chuyên chính vô sản ( chân lý nằm trong tay kẻ mạnh, kẻ có súng, rằng: mày ( nhân dân) không thích tao, không theo tao ( cộng sản) thì tao bỏ tù hoặc tao giết hết chúng mày!) áp đặt ý muốn chủ quan của một nhóm nhỏ người lên tòan dân tộc; Cũng như Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Xeauxcu, Fidel Castro, Pol pot …đã từng dùng nhà tù, trại tập trung, trường bắn áp đặt CNXH lên các dân tộc Liên Xô, Trung Quốc, Bắc Triều tiên, Rumani, Cu Ba, Cămphuchia…Tôi phục anh ( DTQ) vô cùng, chỉ một dòng đủ để anh chỉ ra cái không có thật của “Tư tưởng Hồ Chí Minh”: “ Tại đại hội VII, ta bắt đầu đề cập tới khái niệm về “ Tư tưởng Hồ Chí Minh” rồi sau đó mới tập trung triển khai nghiên cứu xem “Tư tưởng Hồ Chí Minh” là gì ?”. Thế ra, theo anh (DTQ) Bộ chính trị ĐCSVN đã bịa ra “Tư tưởng Hồ Chí Minh” chứ thực ra nó chưa hề có, không hề có, bịa ra thuật ngữ này, áp đặt ý đồ chủ quan lên sự vật khi chưa hề nhìn thấy, cảm thấy, hình dung thấy nó đầu cua tai nheo ra sao? Đó chính là một tư tưởng ảo, dù hiện nay ĐCSVN đã bỏ ra hàng ngàn tỷ đồng để nghiên cứu, tìm tòi cái chưa hề có, không hề có ấy là món “Tư tưởng Hồ Chí Minh” để làm chiêu bài mới, thay cái chiêu bài Mác-Lênin đã bị nhân dân Liên Xô và Đông Âu hạ bệ! Có lẽ do anh (DTQ) gần mặt trời, mới phát hiện mặt trời kia chỉ là con đom đóm nên anh “chưa thấy một tầm nhìn lý luận soi đường”, các nghị quyết, văn kiện của ĐCSVN kia tòan “chỉ là những giải pháp tình huống”! Anh còn bảo những tín điều “chưa thuyết phục” (không thuyết phục !) của ĐCSVN kia “chỉ là sự “gồng mình” hơn là “tín tâm” (lòng tin)”.
Tôi chắc các ông bộ chính trị ĐCSVN: Phan Diễn, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Khoa Điềm (những lý thuyết gia hàng đầu của ĐCSVN hiện nay) chí ít cũng được gọi là có học, là trí thức, có đọc sách, chắc cũng chẳng hề tin vào những giáo điều mác-xít đã bị thời đại bỏ qua, đến trẻ con cũng biết là “bánh vẽ”, là bịa chuyện kia? Nên các vị này, dù chẳng có lòng tin vào “chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa xã hội” nhưng vẫn phải “gồng mình” như anh nói, đặng cố sống cố chết bám vào ngụy tín kia mà cầm QUYỀN, vì có QUYỀN thì mới có LỢI ( “quyền lợi” mà!). Viết như thế này, tôi ngờ ĐCSVN sẽ thù anh lắm, khuyên anh bảo trọng, đi đâu cần ngó trước xem sau! Nhưng hiện nay, anh đang là dân biểu quốc hội khóa XI, lại là đương kim Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, vừa tháp tùng thủ tướng Phan Văn Khải đi Mỹ về, lại là người có tần số xuất hiện trên truyền hình, trên báo dày đặc không thua kém các vị nguyên thủ quốc gia thì chuyện Lê Nhân lo cho sự an tòan tính mạng của Dương Trung Quốc có lẽ cũng chỉ là việc “lo bò trắng răng” mà thôi ! Chứ một dân đen như LN tôi đây, nếu cả gan dám sổ tọet chủ nghĩa Mác-Lênin, sổ tọet chủ nghĩa xã hội và tư tưởng Hồ Chí Minh như DTQ có mà công an đã đến nhà tặng còng số tám! Lê Nhân tôi vốn miệng hùm gan sứa, thấy thuyền đua lái cũng đua, tát nước theo mưa con người đầy trí tuệ và nhân cách Dương Trung Quốc mà liều uống mật gấu, viết lá thư ngỏ này gửi anh, dù “vừa viết vừa run”, vừa viết vừa sợ công an quận đến tịch thu máy vi tính rồi bắt đi tù thì bà vợ già và lũ cháu ngọai chắc sẽ lăn đùng ra chết giả!
Về những thứ chủ nghĩa và tư tưởng đang là nền tảng tồn tại của ĐCSVN mà anh vừa bảo là “chưa thuyết phục” kia, thực ra đã có hàng nghìn sách phê phán, phản biện một cách khoa học, ví như trong nước là các bài viết của nhà nghiên cứu triết học Lữ Phương, Mai Thái Lĩnh, Hà Sĩ Phu chẳng hạn... Tôi chỉ xin trích ý kiến của một vị từng là thầy dạy về chủ nghĩa Mác cho các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Khoa Điềm, Phan Diễn là ông Hòang Tùng, từng là Uỷ viên trung ương ĐCSVN, Ủy viện Bộ chính trị, từng trong Ban bí thư, trưởng ban tư tưởng văn hóa, tổng biên tập báo “Nhân dân”, lý thuyết gia số 1 của ĐCSVN ( sau khi lý thuyết gia số 1 Hòang Minh Chính bị bắt) để phụ họa cho các ý kiến của anh; ông Hòang Tùng vừa phủ nhận sạch trơn chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa xã hội một cách hùng hồn trong bài “THỜI ĐẠI MỚI, TƯ TƯỞNG MỚI” in trên hầu hết các trang web, như sau: “Học thuyết Marx là sản phẩm của mấy nước trên (Tây Âu) giữa thế kỷ thứ 19, nay đặt nó trong bối cảnh thế kỷ 21 nếu không lạc hậu thì cũng không phải là khoa học, chân lý bao giờ cũng là sản phẩm trong không gian và thời gian nhất định. Không có chân lý vĩnh cửu…”…” Tất cả các nước XHCN đều theo con đường của Liên Xô ( Chủ nghĩa Mác-Lênin) và đều phá sản. Trung Quốc buộc phải chuyển hướng sau cách mạng văn hóa, thực chất là nội chiến, tranh chấp quyền lực trong nội bộ đảng cộng sản…”…”Tất cả các nước xã hội chủ nghĩa cũ, sau 1990 đều trở lại kinh tế thị trường đi vào quá trình tòan cầu hóa trong nền văn minh mới, nghĩa là phải làm lại từ đầu trong thời đại mới. Một thế kỷ cách mạng oanh liệt, thắng lợi vẻ vang và thất bại nặng nề. Cái giá phải trả to lớn không thể nói hết…”.
Thưa anh DTQ, những lời thú nhận của ông Hòang Tùng về sự “thất bại nặng nề” của chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa Mác-Lênin là một sự thật không sao chối cãi; cái mà mới vừa đây các vị còn cho là bách chiến bách thắng, thì nay đã hòan tòan sụp đổ trên phạm vi tòan cầu. Chủ nghĩa xã hội đã đầu hàng chủ nghĩa tư bản: hai nước XHCN to lớn nhất là Trung Quốc và Việt Nam cũng đang ra sức xây dựng chế độ tư bản, nhưng vẫn làm bộ hô hóan rất giả dối là: ”Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” để đảng cộng sản đỡ quê, đỡ nhục nhã vì sự sụp đổ tòan diện, sụp đổ trăm phần trăm cả về mặt lý luận lẫn thực tiễn của chủ thuyết Mác-xít giáo điều phi khoa học như ông Hòang Tùng đã viết !( Kể cả hai chế độ kiểu Pol pot Ieng Xary là Cu Ba và Bắc Triều Tiên nay cũng đang tí tởn thí nghiệm kinh tế thị trường…để rồi sẽ hét lên rằng chân lý của CNXH đây rồi, vùng lên hỡi các ông chủ ở thế gian: CÁI Bà MÍA CỦA CON VOI TƯ BẢN THẢI RA SAO MÀ NGỌT THẾ ỐI TRỜI ƠI, ỐI MÁC-LÊNIN ƠI?! Tôi đã đọc hàng trăm bài báo của các cựu chiến binh, các cán bộ cao cấp từng là Uỷ viện trung ương, từng là tướng lĩnh in đầy trên các trang web hải ngọai đã thẳng thắn trong đau đớn nhận ra sự ngụy tín và sai đường, phi nhân của giáo điều Mác-xít. Với tình hình “diễn biến hòa bình” tòan diện, tòan dân như thế này, nếu hệ thống công an vĩ đại nhất thế giới so với tỷ lệ dân số của ĐCSVN mà bắt các tay “phản động” từ Hòang Tùng, đến Dương Trung Quốc, Lê Đăng Doang, Phan Đình Diệu chắc là phải bắt cả nước mới hết bọn phản động chống đảng! Xin giới thiệu với anh Điềm ( N.K.Đ.) trùm tư tưởng văn hóa của đảng, để anh bảo công an đến bắt nốt “tên phản động”Đặng Quốc Bảo, từng là Uỷ viên trung ương đảng, bí thư thứ nhất trung ương đòan, từng là ngài bộ trưởng, đã phủ nhận sạch trơn chủ nghĩa Mác-Lê Nin và CNXH trong buổi nói chuyện tại Hội trường 56B Quốc Tử Giám trước các cán bộ cao cấp như sau : “…Không có lý thuyết nào có giá trị vĩnh cửu, không có lý thuyết nào giúp chúng ta trong một lần tạo ra một mô hình tương lai vĩnh cửu, không có. Nhược điểm của chúng ta coi lý thuyết Mác là cái vĩnh cửu cao nhất, thì cái đó nó có ảnh hưởng chi phối đến quá trình phát triển quan hệ quan niệm của chúng ta…”…”Tôi cho là ở NÓ ( học thuyết Mác-Lê) có sự trục trặc nào đó trong học thuyết của chúng ta. Nếu khái quát lại, tôi cảm giác rằng phương hướng của chúng ta định hướng cho nhân lọai phát triển mang tính ảo…”
Thưa anh Dương Trung Quốc, nói như ông Đặng Quốc Bảo, chủ nghĩa Mác-Lênin chỉ là một ngụy tạo “mang tính ảo” thì thế giới người ta đã vạch ra ngay từ giữa thế kỷ thứ 19, chỉ khổ nỗi nhân dân Liên Xô, Đông Âu, Trung Quốc, Việt Nam, Cămpuchia, Cu Ba, Bắc Triều Tiên…đã bị đảng cộng sản dùng làm con vật thí nghiệm như những con chuột bạch cho học thuyết phi khoa học của họ . Sau khi hàng mấy trăm triệu con “chuột bạch- nhân dân” bị tù tội, bị giết chết cho thí nghiệm XHCN, nay ĐCS thấy thí nghiệm này sai, mới chuyển sang nền kinh tế tư bản, mà vẫn còn dọa nhân dân bằng “thuật ngữ”: “kinh tế thị trường định hướng XHCN”, vẫn còn khả năng sẽ chuột bạch hóa nhân dân một lần nữa như Khơ Me Đỏ đã làm; thì nhân dân trong đó có anh và tôi, có cả ông Hòang Tùng, ông Đặng Quốc Bảo, ông Lê Đăng Doanh và hàng vạn ông cựu cán bộ đảng viên khác trong đó có ông Võ Văn Kiệt sợ quá mà phải liều chết nói ra sự thật, hay một phần sự thật, để cùng tìm cách cứu lấy dân tộc Việt Nam đau thương của chúng ta!
K.Marx khởi thủy đã sai căn bản khi định nghĩa về con người: “Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”. Đây là một thứ con người duy tâm, thiếu biện chứng vì con người này của Marx phi gốc gác, phi cơ sở, một thứ con người siêu hình dưới lỗ cống hư vô móc lên; vì ngay trong bản thể, con người đã là sản phẩm đồng thời của cả TỰ NHIÊN và XÃ HỘI. Câu danh ngôn định nghĩa về CON NGƯỜI phải được viết lại như sau mới đúng: “Con người là tổng hòa các mối quan hệ TỰ NHIÊN và XÃ HỘI”. Đi từ cái sai cội rễ này, Marx tiếp tục sai khi lấy thuyết đấu tranh sinh tồn của Darwin để giải thích sự tiến hóa của lòai người là do “đấu tranh giai cấp”. Thuyết đấu tranh sinh tồn: cá lớn nuốt cá bé của Darwin cho rằng sự tiến hóa của tự nhiên chỉ tuôn theo một quy luật duy nhất là tiêu diệt nhau để tồn tại, mạnh được yếu thua. Thuyết này của Darwin chưa hòan tòan đúng vì ông mới nhìn thấy một vế của “đấu tranh sinh tồn”-giết nhau, tranh cướp nhau để sống trong tự nhiên mà không nhìn thấy trong tự nhiên còn có một quy luật quan trọng này nữa: thực vật, động vật vừa giết nhau để sống, vừa biết cách “tha thứ” cho nhau, hòa bình với nhau, nương nhau, dựa vào nhau, cộng sinh nhau để cùng tồn tại. Nếu theo thuyết sinh tồn cực đoan của Darwin thì làm sao rừng lại có rất nhiều tầng: những cây cao lớn nhất sẽ phủ trùm che hết ánh sáng mà tiêu diệt mọi khả năng quang hợp của các tầng rừng thấp dưới tán lá của mình sao? Khi những con đực của lòai ác thú như sư tử, gấu, báo, cọp… giao chiến để giành con cái, lúc đối thủ tỏ ra thua chạy thì kẻ thắng kia tha chết liền, không bao giờ đuổi theo cố sát như kiểu con người Mác-xít “đấu tranh giai cấp”! Những loài thú lớn thường có những lòai thú nhỏ sống bên cạnh, sống trên lưng, để ăn rận chấy, để xỉa răng cho thú lớn mà nó không hề giết chết hay ăn thịt các con thú nhỏ vệ tinh kia. Ngay cả lòai cá cũng có những con cá nhỏ chui ra chui vào miệng cá lớn để xỉa răng làm vệ sinh cho nó mà nó không bao giờ đớp vào bụng! Các nhà sinh vật học sau Darwin đã tìm ra quy luật sinh vật bên cạnh tính ác-diệt nhau để sống, còn có một tính thiện : hòa hiếu nhau cùng tồn tại, tha thứ cho nhau, dựa vào nhau, cộng sinh để sống ! Marx đã sai ngay từ căn bản khi sao chép học thuyết phiến diện của Darwin, để ông giải thích sự tiến hóa của lịch sử lòai người là do duy nhất một con đường bạo lực “đấu tranh giái cấp”, tước bỏ một đặc tính căn bản khác của tự nhiên trong con người là TÍNH THIỆN, nói theo ngôn ngữ ngày nay là “diễn biến hòa bình”. Do đó, học thuyết này của Marx đã dẫn đến một đại họa cho xã hội lòai người. Đó là khi những người cộng sản sắt máu chỉ khai thác và phát huy, phát triển thú tính, Ác tính của con người là giết nhau tới cùng để làm cách mạng, chỉ biết có “diễn biến chiến tranh”, chỉ biết dùng súng ( bạo lực) để đối thọai giữa con người với con người, chỉ biết dùng bắt bớ tù đầy, quen thói bắt nạt nhân dân mình, làm cho nhân dân sợ hãi mất hết bản tính phản ứng, mất hết khả năng phê phán trước sự độc quyền chân lý, độc quyền sai trái của họ! Vì thế ĐCSVN rất sợ “diễn biến hòa bình” vì họ không quan tâm đến BẢN TÍNH THIỆN của con người, phủ nhận sự bao dung, tha thứ. Họ dè bỉu cuộc cách mạng bất bạo động của thánh Găngđi ở Ấn Độ, hay lên án các cuộc cách mạng của nhân dân Liên Xô và Đông Âu lật đổ các chế độ cộng sản là cách mạng dỏm, cách mạng cải lương! Những người CSVN không biết một quy luật phổ quát khác của tự nhiên và xã hội, cũng là đạo lý phương đông, được đúc kết trong một câu kinh Phật mà nhân dân ta thuộc nằm lòng từ cả nghìn năm nay: “Lấy óan báo óan, óan óan trùng trùng; lấy ân báo óan mới diệt được óan !”. Hận thù và bạo lực là con đường của CNCS đã từng đi qua bao nhiêu núi xương sông máu của nhân lọai từ năm 1917 đến nay!
Xóa bỏ khả năng TÍNH THIỆN, khả năng tha thứ bao dung của con người, Marx đi từ cái sai căn bản này đến sai căn bản khác khi ông cho TƯ HỮU, SỠ HỮU tư liệu sản xuất và công cụ sản xuất là căn nguyên của bất công, của khổ đau nơi xã hội lòai người, nên giai cấp vô sản phải xóa tính sở hữu của người đi, cũng là tước bỏ tính bản ngã, tước bỏ CÁI TÔI, xóa cái cá nhân để chỉ còn tập thể ! Đồ đệ Pol Pot đã làm đúng lời Marx dạy bằng cách giết chết hơn hai triệu dân vô tội Khờ Me để làm cuộc cách mạng vô sản triệt để nhằm xóa cá nhân, xóa gia đình, xóa trí thức, xóa buôn bán, xóa tiền tệ, xóa tư hữu, xóa người giàu, xóa chủ nghĩa nhân văn… Khờ Me Đỏ chỉ có một phương cách duy nhất để đối thọai với nhân dân mình là dùng búa để đập đầu và liềm để cắt cổ, cho đúng với tôn chỉ của cờ búa liềm vô sản muôn năm!
Đi từ sai mẹ đẻ sai con, Marx đã lầm lẫn và hồ đồ khi trao vai trò lịch sử, vai trò giải phóng nhân lọai cho giai cấp vô sản lưu manh, một giai cấp vừa đói vừa rét, vừa dốt vừa ác để tràn lên như lũ lụt mà chôn sống kẻ giàu có, đặng giải phóng con người khỏi thế giới văn minh, vô sản hóa cả nhân lọai, khố rách áo ôm cả hành tinh ! Cái lực lượng phá họai vĩ đại có tên là VÔ SẢN này khi được chích xì ke Mác-xít, đã quét sạch văn hóa của nước Nga Chính Thống giáo, xóa sạch tam giáo đồng nguyên Trung Hoa, phá vỡ niềm tin Phật giáo xứ Chùa Tháp, quét sạch thuần phong mỹ tục dân tộc VN bằng cải cách ruộng đất và đánh tư sản tư doanh…Sự căm thù người giàu, thề dùng giai cấp vô sản chôn sống chủ nghĩa tư bản là chủ thuyết mang tính phá họai lớn nhất trong suốt hành trình hình thành nhân lọai do Marx đề xướng. Marx hô hóan lên vô sản muôn năm cũng có nghĩa là nghèo đói muôn năm, dốt nát muôn năm, lưu manh muôn năm, căm thù và tàn sát nhau muôn năm, các trại tập trung có tên là chuyên chính (chuyên chế) vô sản muôn năm!
Hầu hết những dự báo (tiên đóan) của Marx đều thiếu cơ sở khoa học và sai lầm:
- Marx bảo chủ nghĩa tư bản đang giãy chết thì thực ra nó mới bắt đầu phát triển. Sau gần 200 năm phán ra lời dạy hồ đồ kia, chúng ta thấy chủ nghĩa tư bản đã và đang trên đà tòan thắng ngay trên các lãnh thổ cộng sản trên tòan thế giới !
- Marx đóan các nước tư bản phát triển là Anh, Đức,Pháp, Mỹ, Bỉ, Hà Lan…sẽ là những nước đầu tiên làm cách mạng vô sản thì CMVS đã không hề xảy ra ở các nước này, mà lại xảy ra bằng sự áp đặt hòan tòan sai quy luật do LêNin lãnh đạo ở Nga năm 1917, biến nước Nga thành địa ngục trần gian suốt mấy chục năm trời.
- Marx tự cho mình là nhà duy vật biện chứng vĩ đại nhất; nhưng từ xuất phát tới mục đích đến nơi học thuyết của ông đã chứng tỏ ông là một triết gia duy tâm phi biện chứng. Từ định nghĩa về con người, đến thuyết đấu tranh giai cấp, thuyết chuyên chính vô sản, bạo lực cách mạng…của ông thảy đều hết sức chủ quan, phản khoa học. Cái xã hội mà Marx toan dắt lòai người đến là xã hội đại đồng ( tức xã hội cộng sản) là một xã hội mà con người tự giác tới mức biến thành thánh cả: “ Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”. Nên nhớ rằng con người bao giờ cũng là một con thú được thuần hóa trong những điều kiện của môi trường xã hội; Nó bao gồm trong mình bản năng thú tính tự nhiên và bản năng NGƯỜI do điều kiện gia đình, xã hội tạo ra. Con người không thể thóat khỏi những định chế xã hội, những khế ước cộng đòan. Nó chỉ trở nên TỐT, nên ĐẸP, nên HÒAN THIỆN thông qua những điều kiện xã hội, những luật lệ, khế ước giống lòai. Nên việc Marx cho rằng khi ông dẫn lòai người đến tương lai chủ nghĩa đại đồng, nơi không còn nhà nước, không còn luật sư, không còn tòa án, không còn cảnh sát, luật pháp…vì con người chỉ còn tính THIỆN không còn tính ÁC, nên mới tự giác một cách tuyệt đối và tốt đẹp một cách vô điều kiện như thế ! CON NGƯỜI mà Marx tạo ra cho xã hội cộng sản đại đồng kia chỉ là những con người ảo, con người siêu hình bịa đặt mà thôi! Cho nên học thuyết của Marx là một học thuyết duy tâm thô thiển và phản biện chứng, phản Hegel, phản khoa học tới mức tức cười!
Khi ông thủy tổ Marx đã ba láp như thế thì các học trò Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông…còn thê thảm hơn, phi nhân hơn và tàn bạo hơn nhiều. Bác Hồ ta mang chủ nghĩa Mác-Lênin (thực ra là chủ nghĩa Stalin-Mao Trạch Đông) về áp dụng ở VN từ năm 1930 đến nay, đã gây ra bao thảm họa cho dân tộc mà Lê Nhân vẫn thấy làm lạ, là trong bài viết của mình, anh (DTQ) vẫn tôn sùng thần tượng Hồ Chí Minh hơn một ông thánh sống! Đó là điều gây kinh ngạc lớn nhất cho LN tôi về khả năng trí tuệ của anh, anh Dưong Trung Quốc ạ!
Thư đã dài, xin hẹn anh lá thư sau, LN tôi lại bàn tiếp những vấn đề khác mà anh đã đặt ra khi góp ý với ĐCSVN.
Kính chúc anh và gia quyến mạnh khỏe, bình an…
Trân trọng.
Hà Nội, 26-11-2005
***
Lá thư ngỏ thứ hai gửi nhà sử học Dương Trung Quốc
“DIỄN BIỄN HÒA BÌNH” HAY “DIỄN BIẾN TRUNG HOA”?
Kính gửi: Nhà báo, nghị sĩ quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc
Thưa anh Dương Trung Quốc,
Xin thành thật cáo lỗi cùng anh, trong lá thư thứ nhất gửi anh, Lê Nhân đã quên giới thiệu một chức danh quan trọng khác của anh, ngòai một nhà báo nổi tiếng vào bậc nhất nước, ngòai là vị dân biểu quốc hội khóa XI mà mỗi lần anh phát biểu, tranh luận với các bộ trưởng, được đồng bào chú ý đón nghe nhất, ngòai chức khoa học sang trọng và uy tín Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, anh còn được đảng tín nhiệm đề bạt vào chức Ủy viên đòan chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam…
Thú thực, qua văn bản góp ý của anh với đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) có tựạ đề, Dương Trung Quốc - Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam – Đóng góp ý kiến văn kiện Đại hội X Lê Nhân tôi mới thực sự cảm phục anh, coi anh như là một người ngoài đảng chân chính, dù cha anh từng là một liệt sĩ chống Pháp, chứ không phải là lọai “ngòai đảng cò mồi”, một thứ đảng hơn cả đảng, bảo hòang hơn vua, được đảng xếp vào ngồi trong quốc hội, thậm chí có thể sắp tới “các ông quần chúng cao cấp” này sẽ còn ra làm bộ trưởng, làm phó thủ tướng, được đảng cho lên các phương tiện truyền thông phát biểu vung vít cho ra vẻ “độc lập”, ra vẻ chế độ ta cũng dân chủ tự do lắm lắm; thực ra, những vị này chỉ là “người cảnh” giống như “cây cảnh”, chó cảnh của đảng mà thôi! May mắn thay, qua văn bản góp ý này của anh với đảng, dư luận đã không còn hiểu lầm về anh nữa. Anh đúng là một trí thức tự trọng, một nhà sử học chân chính!
Phần gan ruột tóat lên từ văn bản góp ý với ĐCSVN của anh, chính là lòng yêu nước chân thành và hết mực của anh. Hồi trước, nghe có ông Dương Trung Quốc (DTQ) làm Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, tôi thường nói đùa với các bạn rằng: sao lại cho một ông TRUNG QUỐC phụ trách sử Việt Nam! Các ông TRUNG QUỐC đã một ngàn năm đồng hóa dân tộc Việt Nam, cốt xóa hết sử sách Việt Nam, xóa hết văn hóa Việt Nam mà chưa xóa nổi, không xóa nổi;nay thấy ông TRUNG QUỐC phụ trách sử Việt Nam, coi như “Thôi rồi Lượm ơi!”. Nước mất đến nơi rồi!
Nhưng ông tiểu TRUNG QUỐC này, DTQ này, lại yêu Tổ quốc Việt Nam của mình tới mức dám vuốt râu hùm, mó dái ngựa, dám liều chết khuyên ĐCSVN hãy cùng mình yêu nước, hy sinh lợi ích “nhất thời” của phe nhóm vì đại cuộc, vì quốc gia dân tộc, làm như ĐCSVN sắp bán nước cho Trung Quốc không bằng! Lê Nhân xin trích lời Dương Trung Quốc, những lời gan ruột, đau đớn, viết theo lối “ thi tại ngôn ngọai”, như sau: “Tôi thấy văn kiện ( của đảng) đề cập nhiều tới nguy cơ diễn biến hòa bình song không lưu tâm đến ( hình như không có câu chữ nào) đề cập tới nhiệm vụ bảo tòan chủ quyền và lãnh thổ của Đất nước.Đây là một nguy cơ tiềm ẩn và diễn ra hàng ngày hàng giờ nếu chúng ta không cảnh giác và rất dễ mất cảnh giác. Thực tế đang diễn ra cho thấy đang có nguy cơ bị “gậm nhấm” bằng rất nhiều thủ đọan thâm hiểm, kiên trì và mưu đồ lâu dài. Không thể không nêu lên nhiệm vụ củng cố tòan diện sức mạnh phát triển và phòng thủ biên cương và hải đảo. Mặt khác cũng cần đầu tư cho việc nghiên cứu, giáo dục để sẵn sàng ứng phó với những vấn đề liên quan tới lịch sử hình thành và chủ quyền của dân tộc Việt Nam trên lãnh thổ lịch sử của mình. Đương nhiên đây không phải là nội dung mà văn kiện phải đề cập tới. Nhưng một tinh thần cảnh giác, một ý thức về vấn đề chủ quyền phải là kiên định và thường trực…”(Những dòng in nghiêng trong bài đều do LN nhấn mạnh)
Đọc những dòng thư như máu huyết gửi ĐCSVN từ tâm can Dương Trung Quốc chảy ra trên đây, tôi thực sự chạnh lòng vì thấy nguy cơ mất nước về tay Trung Quốc đã và đang xảy ra, mọi người Việt Nam không ai không nhìn thấy, chỉ trừ ban lãnh đạo ĐCSVN cố tình không nhìn thấy nguy cơ “sơn hà nguy biến” mà thôi! Một văn kiện đại hội đảng quan trọng là thế, sao lại không có một dòng nào nói về nguy cơ mất nước đang xảy ra, lại để cho sử gia DTQ nhắc nhở như một lời chửi khéo: rằng, các ông cộng sản ơi, các ông đã đang và sẽ bán từng phần, tòan phần tổ quốc cho kẻ thù truyền kiếp phương Bắc mà các ông còn giả lơ, đánh lạc hướng nhân dân đổ cho nguy cơ “diễn biến hòa bình”. Chính ĐCSVN đã bán đảo Hòang Sa của Việt Nam cho Trung Quốc để đổi lấy vũ khí lương thực ( do thủ tướng Phạm Văn Đồng ký vào văn tự nhượng Hòang Sa cho Trung Quồc!”. Chính ĐCSVN vừa qua đã im lặng mặc Trung Quốc chiếm một số đảo chính quần đảo Trường Sa. Chính ĐCSVN vừa ký với Trung Quốc hiệp định biên giới, hải đảo, nhượng cho Trung Quốc hàng vạn km2 đất đai, biển cả như một hành vi bán nước trắng trợn mà DTQ bảo là: “Nguy cơ bị “gậm nhấm” bằng nhiều thủ đọan thâm hiểm, kiên trì và mưu đồ lâu dài”… “Nguy cơ tiềm ẩn diễn ra hàng ngày hàng giờ”…
Dưới đây là Văn Kiện quan trọng của Bộ Ngoại Giao nước CHXHCNVN được Công Bố ngày 4 tháng 10 năm 1979 nhằm vạch trần bộ mặt phản bội của bọn bành trướng Bắc Kinh. Bản văn này là một trong những Văn Kiện trong CuốnSách Trắng (Bạch Thư) do nhà xuất bản Sự Thật phát hành tháng 10 năm 1979 Lê Nhân tôi xin trích để anh DTQ và ĐCSVN cùng nghiên cứu mà giật mình, vì nước ta đang mất và sẽ mất về tay Trung Quốc, sẽ diễn ra hàng ngàn năm Bắc thuộc bắt đầu từ khi ĐCSVN chọn phương án đi hẳn với Trung Quốc, làm đàn em cho Trung Quốc sau chuyến thăm của Hồ Cẩm Đào vừa qua:
“ …Những hành động thù nghịch công khai của những người lãnh đạo Trung Quốc đối với Việt Nam, mà đỉnh cao là cuộc chiến tranh xâm lược của họ ngày 17 tháng năm 1979, đã làm cho dư luận thế giới ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột về chính sách của Trung Quốc đối với Việt Nam.
Sự thay đổi đó không phải là điều bất ngờ, mà là sự phát triển lô-gích của chiến lược bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn của những người lãnh đạo Trung Quốc trong 30 năm qua.
Trên thế giới chưa có một người lãnh đạo của nước nào mang danh là "cách mạng", là "xã hội chủ nghĩa" và dùng những lời lẽ "rất cách mạng" để thực hiện một "chiến lược phản cách mạng, cực kỳ phản động" như những người lãnh đạo Trung Quốc.
Từ chỗ coi Liên Xô là đồng minh lớn nhất, họ đi đến chỗ coi Liên Xô là kẻ thù nguy hiểm nhất.
Từ chỗ coi đế quốc Mỹ là kẻ thù nguy hiểm nhất mà bản chất không bao giờ thay đổi, họ đi đến chỗ coi đế quốc Mỹ là đồng minh tin cậy, cấu kết với đế quốc Mỹ và trắng trợn tuyên bố Trung Quốc là NATO (1) ở phương Đông.
Từ chỗ coi phong trào giải phóng dân tộc ở Châu Á, Châu Phi và Châu Mỹ La-tinh là "bão táp cách mạng" trực tiếp đánh vào chủ nghĩa đế quốc và cho rằng rốt cuộc sự nghiệp cách mạng của tòa bộ giai cấp vô sản quốc tế sẽ tùy thuộc vào cuộc đấu tranh cách mạng của nhân dân ở khu vực này (2) họ đi đến chỗ cùng với đế quốc chống lại và phá hoại phong trào giải phóng dân tộc, ủng hộ những lực lượng phản động, như tên độc tài Pinoche ở Chili các tổ chức FNLA và UNITA do cục Tình Báo Trung Ương Mỹ (CIA) giật dây ở Angola, vua Palevi ở Iran, nuôi dưỡng bè lũ diệt chủng Pôn-Pốt - Iêng-xary v. v... Họ ngang nhiên xuyên tạc tính chất của cuộc tranh đếu giải phóng dân tộc trên thế giới hiện nay, coi các cuộc đấu tranh này là sản phẩm của sự tranh giành bá quyền giữa các nước lớn, chứ không phải là sự nghiệp cách mạng của nhân dân các nước.
Cùng với việc lật ngược chính sách liên minh của họ trên thế giới là những cuộc thanh trừng tàn bạo và đẫm máu ở trong nước, đàn áp những người chống đối, làm đảo lộn nhiều vai trò của những người trong giới cầm quyền. Có người hôm nay được coi là nhà lãnh đạo cách mạng chân chính, ngày mai trở thành kẻ thù, kẻ phản bội của cách mạng Trung Quốc; có người trong vòng mấy năm lần lượt bị lật đổ và được phục hồi đến hai ba lần.
Chiến lược của những người lãnh đạo Trung Quốc có những thay đổi rất lớn. NHƯNG CÓ MỘT ĐIỀU KHÔNG THAY ĐỔI: ĐÓ LÀ MỤC TIÊU CHIẾN LƯỢC MUỐN NHANH CHÓNG ĐƯA TRUNG QUỐC TRỞ THÀNH MỘT CƯỜNG QUỐC BẬC NHẤT THẾ GIỚI VÀ THỰC HIỆN MƯU ĐỒ BÀNH TRƯỚNG ĐẠI DÂN TỘC VÀ BÁ QUYỀN NƯỚC LỚN CỦA HỌ ĐỐI VỚI CÁC NƯỚC KHÁC.
Tại Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc năm 1956, chủ tịch Mao-Trạch-Đông đã nói: "Chúng ta phải trở thành quốc gia hàng đầu về phát triển văn hóa, khoa học, kỹ thuật và công nghiệp...Không thể chấp nhận rằng sau một vài chục năm, chúng ta vẫn chưa trở thành cường quốc số một trên thế giới".
Sau đó, tháng 9 năm 1959, tại Hội Nghị của Quân Ủy Trung Ương, chủ tịch Mao-Trạch-Đông lại nói: "Chúng ta phải chinh phục trái đất. Đó là mục tiêu của chúng ta".
Ngay từ khi thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tháng 10 năm 1949, những người cầm quyền ở Bắc Kinh đã bắt tay đẩy mạnh việc thực hiện mục tiêu chiến lươc của họ. Mặc dù nền kinh tế của Trung Quốc còn lạc hậu, từ cuối những năm 1950 họ đã ra sức xây dựng lực lượng hạt nhân chiến lược, và hiện nay đang đẩy mạnh việc thực hiện "hiện đại hóa" vế quân sự, về sản xuất và tích trữ vũ khí hạt nhân.
Trong lĩnh vực kinh tế, điều giống nhau giữa "đại nhảy vọt" năm 1958 và "bốn hiện đại hóa" mới nêu ra vài ba năm nay là của cả hai kế hoạch đó đều nhằm mục tiêu chiến lược bành trướng và bá quyền của những người lãng đạo Trung Quốc…”…
Tại sao ĐCSVN hơn ai hết, qua những dòng lên án âm mưu cướp nước của Trung Quốc hùng hồn nhất, mạnh mẽ nhất do chính ĐCSVN viết vừa dẫn ra ở trên, mà nay ĐCSVN lại chọn con đường chui vào rọ phương Bắc, làm chư hầu cho siêu cường cộng sản đàn anh mà họ từng thù ghét, từng thề không đội trời chung? Đơn giản thôi! Vì ĐCSVN hi sinh quyền lợi của Tổ Quốc cho quyền lợi của phe phái họ, đảng của họ!
Thà mất nước vào tay Trung Quốc mà ban lãnh đạo ĐCSVN vẫn giữ được đảng, giữ được ghế ngồi, giữ được độc quyền lãnh đạo, giữ được miếng ăn dù tan cửa nát nhà, dù bán cả mồ mả giang sơn ông cha để lại cho Tàu vì quyền lợi cá nhân họ vẫn dám làm !
Nếu phương án “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH” xảy ra, nhân dân Việt Nam được tự do lựa chọn, tự do bầu cử, thì có chó nó bầu cho ĐCSVN, vì nhân dân chán ghét các ông lắm rồi! Ví như có phép thần xảy ra, đầu năm 2007, nhà sử học DTQ được nhân dân cử ra thay mặt cho 80 triệu quần chúng ngòai đảng, ra tranh cử chức tổng thống nước Việt Nam dân chủ đa nguyên để so tài với người của ĐCSVN là ông Nguyễn Khoa Điềm, Lê Nhân tin rằng DTQ sẽ dành được 90% phiếu bầu, còn ông NKĐ cao lắm cũng chỉ giành được 5% phiếu bầu của mấy ngoe cộng sản hưởng lợi từ chế độ độc đảng mà thôi! Ban lãnh đạo ĐCSVN biết tỏng nhân dân VN rất căm thù họ, nên chỉ khi nào “Trạch đẻ ngọn đa, sáo đẻ dưới nước” thì họ mới chịu để cho nhân dân tự do lựa chọn HỌ với một ĐẢNG ĐỐI LẬP nào đó! Họ cũng biết nếu với một chính thể dân chủ tự do thực sự, có chó nó bầu cho họ làm ông nọ bà kia!
Cho nên, vì quyền lợi cá nhân, vì miếng ăn, vì tiền gửi ngân hàng, vì quyền cao chức trọng, những người CSVN sẵn sàng chọn phương án “DIỄN BIẾN TRUNG HOA” là bán nước để cầu vinh, để giữ độc quyền lãnh đạo mãi mãi! Họ biết nếu “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH” xảy ra thì Tổ Quốc Việt Nam trường tồn, nhân dân Việt Nam tự do hạnh phúc nhưng dân tộc Việt Nam sẽ mãi mãi “GOODBYE MẠT KỲ CỘNG SẢN”…thì các ông Nguyễn Đức Anh, Đỗ Mười còn đâu chức thái thượng hòang, các ông Phan Diễn, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Khoa Điềm …còn đâu mộng làm vua!
Thư đã dài, xin cám ơn anh Dương Trung Quốc
Hẹn anh lá thư thứ ba, thứ tư sau…mới bàn hết những điều anh can gián khuyên nhủ ĐCSVN.
Kính chúc anh và gia quyến mạnh khỏe, bình an.
Tái bút: Lê Nhân khuyên anh DTQ khi họp quốc hội, ai mời bia rượu, chè chén gì thì đừng xơi. Kinh nghiệm ông Dương Bạch Mai đi họp chỉ uống một li bia do cô tiếp tân của đảng mời là toi mạng liền, vì Dương Bạch Mai dân Nam Bộ ở Tây lâu ngày, còn vào đảng cộng sản Pháp,nên sẵn máu tư sản tự do hay phát biểu ngòai luồng, đảng ghét, đảng mời uống bia cho biết thân!
Trân trọng.
Hà Nội, ngày 28-11-2005
***
“TỔ QUỐC TRÊN HẾT!” HAY LÀ “ĐẢNG THAM NHŨNG, NỀN CHÍNH TRỊ BÁ ĐẠO, CHÍNH TRỊ XÔI THỊT TRÊN HẾT MUÔN NĂM!”
Kính gửi: nhà báo, nghị sĩ quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc
Thưa anh Dương Trung Quốc thân mến!
Dù anh đã lấy tên tuổi ông Hồ Chí Minh làm bùa hộ mệnh, làm bình phong che chắn theo kiểu ông Đặng Tiểu Bình dương cờ bác Mao, hô:”Mao chủ tịch vạn tuế!” để hạ bệ Mao, lấy Mao diệt Mao theo phép dùng “ củi đậu nấu đậu”, nhưng quả tình, càng đọc kỹ bài góp ý với ĐCSVN của anh: “DƯƠNG TRUNG QUỐC – Hội Khoa học Lịch sử - ĐÓNG GÓP Ý KIẾN VĂN KIỆN ĐẠI HỘI X” in trên hầu hết các trang web hải ngọai, Lê Nhân tôi càng rất lo cho sự an tòan tính mạng của anh, dù hiện nay, anh còn nổi tiếng hơn cả ông Nông Đức Mạnh và Trần Đức Lương cộng lại! Nếu so với sự bùng nổ ( như bom) do bản góp ý với ĐCSVN của TS.Lê Đăng Doanh tạo ra, văn bản góp ý của anh NHU hơn, kín đáo và thâm nho, giấu ẩn hơn, cần phải đọc anh theo kiểu bóc hành bóc tỏi: bóc lớp này ta còn lớp khác…
Tôi phục anh vô cùng, dù anh biết CON NGHẼO- ROSSINANTE- ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆTNAM (Rossinante: con ngựa thổ tả của hiệp sĩ Don Quichotte- (Hồ Chí Minh) trong kiệt tác của Cervantès) có cú đá hậu chết người, anh vẫn xông vào “mó (bóp) dái” ngựa …cộng sản. Lá thư góp ý thứ ba của tôi với anh xin được chia ra làm ba tiêu đề nhỏ như sau:
1. MỘT PHÁT HIỆN BẤT NGỜ CỦA DƯƠNG TRUNG QUỐC: ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM KHẲNG ĐỊNH: ĐẢNG KHÔNG PHẢI TỪ NHÂN DÂN, TỪ DÂN TỘC VIỆT NAM MÀ RA; MÀ NÓ LÀ MỘT LỰC LƯỢNG VONG QUỐC, “PHI DÂN”, PHẢN DÂN, HẠI DÂN.
Anh viết như sau: “Một nội dung hết sức quan trọng đối với một chính đảng là định danh bản chất chính trị của mình. Điều lệ của đảng (cả hiện hành và sửa đổi) đều có nội dung: ‘Đảng cộng sản Việt Nam…là đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam’. Vậy thì về ngữ nghĩa, giai cấp công nhân có phải là một thành phần của nhân dân lao động hay không và nhân dân lao động có phải là thành phần của dân tộc Việt Nam hay không và lợi ích của các thành phần khác như trí thức, hay doanh nghiệp là như thế nào…”
Biện giải của Dương Trung Quốc ở chỗ điểm huyệt tuyệt chiêu này quả là kỳ tài: dùng “gậy ông đập lưng ông”. Chính điều lệ ĐCSVN đã khẳng định: có ba lực lượng riêng biệt nhau, khác hẳn nhau nằm trong câu văn “định danh bản chất chính trị” của điều lệ ĐCSVN. Như vậy, câu định danh (có thể coi là định nghĩa) quan trọng của điều lệ đảng cần được hiểu như sau: “ĐCSVN là đại biểu trung thành của 3 lực lượng hòan tòan biệt lập:
- Giai cấp công nhân
- Nhân dân lao động
- Dân tộc Việt Nam
Rằng trên giấy trắng mực đen, chính ĐCSVN đã khẳng định: “Giai cấp công nhân” không phải là “Nhân dân lao động”; mà “Nhân dân lao động” không phải là “Dân tộc Việt Nam”. Bằng phép tam đọan luận, ta suy ra: “Giai cấp công nhân” không phải và không nằm trong “Dân tộc Việt Nam”! Mà, thưa anh, nghịch lý và trớ trêu thay, ĐCSVN lại là đảng của “Giai cấp công nhân”! Từ đây, ta rút ra một hệ quả hết sức khoa học do chính ĐCSVN tuyên bố công khai trong điều lệ đảng của mình: ĐCSVN KHÔNG NẰM TRONG DÂN TỘC VIỆT NAM. Hèn gì, nhà thơ Tố Hữu, trong bài thơ dài “Ba mươi năm đời ta có đảng” sáng tác năm 1960, đã thú nhận ĐCSVN là một chính đảng vô cha mẹ, vô gia đình, vô tổ quốc, là đứa con hoang của Stalin và Mao Trạch Đông, như sau:
“Như đứa trẻ sinh nằm trên cỏ
Không quê hương sương gió tơi bời
Đảng ta sinh ở trên đời
Một hòn máu đỏ nên người hôm nay!”
Thật là khủng khiếp: theo Tố Hữu, cái thai nhi ĐCSĐD vừa lọt lòng ( ra đời) ĐÃ KHÔNG CÓ HÌNH THÙ MỘT ĐỨA HÀI NHI mà chỉ là MỘT HÒN MÁU ĐỎ!
Nhân đây, Lê Nhân tôi cũng xin phép anh DTQ nhắc lại một phát hiện hết sức thú vị của học giả Tân Đồ Nghệ về cái hoang thai không cha của ĐCSVN trong bài: “QUỐC NẠN LỪA BỊP” vừa in trên www.danchimviet.com, www.doi-thoai.com, www.phusa.net … Đại khái, ông Tân Đồ Nghệ lý giải rằng: theo thuyết Mác-xít thì giai cấp công nhân (vô sản) là hệ quả của giai cấp tư bản, có thể ví NHÂN TƯ BẢN =CHA và QUẢ VÔ SẢN=CON: có ông chủ mới sinh ra ông thợ làm thuê, có TƯ BẢN mới sinh ra VÔ SẢN! Ấy vậy mà ngược đời thay, năm 1930, ai cũng biết nước Việt Nam ta và bán đảo Đông Dương chỉ là một nước, một bán đảo nửa thực dân nửa phong kiến, còn vô cùng lạc hậu, chưa hề có nền công nghiệp, chưa có, không có giai câp TƯ BẢN, nên chưa có đứa con VÔ SẢN. Vậy mà hài hước thay, khi không có giai cấp vô sản, ông Nguyễn Ái Quốc ( Hồ Chí Minh) vẫn thành lập đảng cộng sản Đông Dương là đảng của giai cấp vô sản Đông Dương, thì rõ như ban ngày: ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀ ĐỨA CON KHÔNG CHA ( hình như chính ông Hồ Chí Minh là người phát hiện và thử nghiệm thành công phương pháp sinh sản vô tính đầu tiên trên thế giới khi sinh ra ĐCSĐD, chứ không phải do các nhà bác học Mỹ ,Anh phát hiện ra sau này ?). Chưa có cha, không có cha mà ĐCSVN vẫn ra đời thì quả nó là đứa con không quê hương, vô tổ quốc, không nằm trong dân tộc Việt Nam như ĐCSVN vừa khẳng định. Nhưng lạ hơn nữa là đến năm 1986, khi ĐCSVN được 56 tuổi, nó mới đẻ ra cha mình là CHỦ NGHĨA TƯ BẢN ( Năm 1986-ĐCSVN học mót Trung Quốc, bỏ kinh tế độc tôn bao cấp XHCN để làm kinh tế thị trường- tức kinh tế tư bản”. Nên đồng dao Việt Nam mới tiên đóan trước chuyện con đẻ ra cha ngược đời quái dị này của ĐCSVN mà hát rằng:
“Sinh con rồi mới sinh cha
Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông!”
Do vậy, nhà thơ Tố Hữu, một ông cộng sản gộc là người biết rõ sự thật về cái quái thai ĐCSVN, nên trong bài thơ vừa dẫn, ông khẳng định ĐCSVN là một quái vật khủng khiếp nhất từ xưa tới nay, như sau:
“Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt
Đảng ta đây xương sắt da đồng”
Rõ ràng, qua con mắt của nhà thơ cộng sản này, ĐCSVN không phải là người như chúng ta có hai tay, hai mắt, mà là một quái vật “xương sắt”, “da đồng”, một quái vật “trăm tay”, “nghìn mắt” không có cha mẹ. Khi đã 56 tuổi, ĐCSVN lại lộn ổ đẻ ra cha mình là chủ nghĩa tư bản! Sự thật khủng khiếp này do chính ông Tố Hữu nói, chứ không phải Dương Trung Quốc và Lê Nhân bịa chuyện vu cáo để các ông công an nổi khùng mà tìm “thịt” chúng tôi! Còn kết luận:ĐCSVN KHÔNG NẰM TRONG DÂN TỘC VIỆT NAM, là một lực lượng vô quê hương, vô tổ quốc thì chính trong điều lệ của mình, ĐCSVN đã tuyên bố rõ ràng như thế! Trong tất cả các văn bản của mình, ĐCSVN luôn luôn tuyên bố họ KHÔNG THEO CHỦ NGHĨA QUỐC GIA MÀ THEO CHỦ NGHĨA QUỐC TẾ, càng thấy rõ họ là một lực lượng không bao giờ đại diện cho lợi ích của quốc gia Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Ngay cả tư tưởng mà ĐCSVN đi theo cũng tòan là tư tưởng, chủ nghĩa của ngọai bang: “ Đảng Lao Động Việt Nam ( một tên khác của ĐCSVN) lấy chủ nghĩa Mác-Lê Nin- Stalin và tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam cho mọi hành động” ( Điều lệ ĐLĐVN năm 1951). ĐCSVN chỉ đại diện cho lợi ích và quyền lợi ngọai bang như nhiều lần Lê Duẩn tuyên bố:” Chúng ta đánh Mỹ cho Trung Quốc và Liên Xô”. Hèn gì đảng kỳ của ĐCSVN là lá cờ búa liềm, cờ của Liên bang cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô viết (1917-1991). Bằng chuyện lấy quốc kỳ Liên Xô làm đảng kỳ của đảng mình, ĐCSVN công khai thừa nhận họ là một chi bộ của đảng Stalin, sinh ra để phục vụ lợi ích cho nơi đã cấp tiền nuôi họ, thuê họ! Hèn gì, khi Stalin chết, Tố Hữu khóc ông đại gian ác này hơn khóc cha: “Thương cha thương mẹ thương chồng / Thương mình thương một thương ông thương mười”. Chế Lan Viên, trong kháng chiến chống Pháp được đảng chỉ thị ca ngợi ông bố của Hồ Chí Minh là ông Mao Trạch Đông, đã coi Hồ là một bác Mao con: “Bác Mao không ở đâu xa / Bác Hồ ta đó chính là bác Mao”. Sau năm 1954, Tế Hanh sang thăm Trung Quốc, đã ca ngợi mặt trời Mao soi sáng cho dân tộc Việt Nam: “ Quê hương lãnh tụ mây thêu nắng / Thấy mặt trời lên nhớ bác Mao”…Tố Hữu, khi đi ngang qua cửa khẩu Bằng Tường, đã coi Trung Hoa là tổ quốc của mình như sau: “ Bên đây biên giới là nhà / Bên kia biên giới cũng là quê hương!”…Ngày cải cách ruộng đất, những câu ca dao hò vè viết đầy trên các bức tường đình chùa nhà thờ, trường học như sau: “ Mặt trời rực rỡ trên cao / Không bằng ánh sáng bác Mao soi đường” hay: “Bác Hồ con Sít – Ta- Lin/ Bác Mao là mẹ, Lê Nin là thầy / Bác cho trí thức đi đầy / Cường hào, địa chủ phơi thây dưới cờ!”…
Sinh ra và trưởng thành nhằm phục vụ lợi ích ngọai bang, đến năm 1986 ĐCSVN chửa trâu (mang thai 56 năm) mới đẻ ra cha mình là chủ nghĩa tư bản; ngay từ nằm 1945, Hồ Chí Minh mới 55 tuổi ( tuổi đàn em rất xa so với tuổi DTQ và LN hiện nay) đã tự xưng mình là cha già dân tộc, để sung sướng nhìn thấy mình đẻ ra hàng chục vạn cụ ông cụ bà bằng tuổi cha mẹ mình vẫn còn sống trong năm 1945-1946 ( tức Hồ Chí Minh cũng có thể đẻ ra ông Nguyễn Sinh Sắc và bà Hòang Thị Loan từng có thời là bố mẹ ruột của mình)!
Do vậy, khi nắm quyền từ năm 1945, ĐCSVN đã sao chép nguyên lý “QUAN PHỤ MẪU”, “TRUNG QUÂN ÁI QUỐC” của phong kiến để ngồi lên đầu lên cổ nhân dân Việt Nam, giống như đảng vừa đẻ ra dân bằng khẩu hiệu: “ TRUNG VỚI ĐẢNG, HIẾU VỚI DÂN…”. Mở miệng ra là ĐCSVN đã đặt mình ngồi trên đầu dân: “TÒAN ĐẢNG TÒAN DÂN”. Nguyên tắc nền dân chủ bịp của ĐCSVN là công thức: ĐẢNG đẻ ra QUỐC HỘI, đảng lãnh đạo quốc hội, mà quốc hội tức là dân! Cho nên anh DTQ mới viết: “Ngoài xã hội đã có ý kiến phê phán về cách nói: “Cán bộ và nhân dân”, vậy cán bộ không phải là nhân dân hay sao ?”
Vâng, thưa anh trong chế độ cộng sản, CÁN BỘ (TỨC ĐẢNG) KHÔNG BAO GIỜ LÀ NHÂN DÂN mà cán bộ là cha mẹ dân. Từ bao đời nay, cha ông mình luôn luôn cho DÂN LÀ NƯỚC, NHÂN DÂN ĐỒNG NGHĨA VỚI TỔ QUỐC: “Quan nhất thời, dân vạn đại”. Ngay thời đại phong kiến, kẻ sĩ đã biết kính trọng nhân dân vô cùng, nên Mạnh tử mới dạy Dân thì nên trọng mà Vua thì nên khinh! Nhưng ĐCSVN hỗn hào, vô hậu, vô văn hóa bao giờ cũng coi NÓ đồng nghĩa với Đất Nước, hoặc ĐẤT NƯỚC, ÔNG CHA, DÂN TỘC đều do ĐCSVN sinh ra. Nên khi ông Hòang Minh Chính vì yêu nước mà đứng lên hô hào xóa bỏ đại họa cộng sản, thì ĐCSVN hô hóan lên rất vô lối và bỉ ổi rằng Hòang Minh Chính chống lại đất nước! Những người cộng sản không hề biết ngượng khi nhai đi nhai lại câu nói của tổng thống Mỹ Abram Lincoln từng “định danh bản chất chính trị” cho nền dân chủ tư sản Hoa Kỳ rằng: “ Chính quyền của dân, do dân, vì dân”; trong khi bản chất của ĐCSVN là phi dân, phản dân, hại dân, chuột bạch hóa nhân dân, bỏ tù nhân dân trong nền chuyên chế vô sản, coi dân là bầy đàn do chúng chăn dắt. Thưa anh DTQ, anh hiểu vì sao ĐCSVN căm thù các nhà dân chủ, căm thù nền dân chủ đích thực là việc NHÂN DÂN TÒAN QUYỀN LỰA CHỌN NGƯỜI LÃNH ĐẠO MÌNH rồi chứ ? TS. Lê Đăng Doanh từng nói trắng ra rằng: “Nhân dân có bầu ra ông Nông Đức Mạnh đâu! Có ai bầu các ông cộng sản lên cầm quyền bao giờ đâu!”
2. ĐẢNG THAM NHŨNG VÀ VÔ TRÁCH NHIỆM MUÔN NĂM!
Anh Dương Trung Quốc khẳng định ĐCSVN “độc quyền lãnh đạo dân tộc” chỉ để vơ vét lợi quyền vào túi ba gang của mình, NÓ là một bọn cầm quyền vô trách nhiệm: “Khi đảng nhận trọng trách là người độc quyền lãnh đạo dân tộc thì bên cạnh ý thức về quyền lực cũng tỷ lệ thuận với ý thức về trách nhiệm. Bên cạnh viêc tăng cường thiết chế về pháp luật thì rất quan trọng là tính gương mẫu…”…”Bởi vì chưa có sự gương mẫu từ trên cao mà thôi…”
Về khoản tham nhũng, vơ vét của dân thì ban lãnh đạo ĐCSVN quá sức gương mẫu đó anh. Hãy nhìn vào tài sản kếch xù nơi của nổi ( chưa nói của chìm hàng tỷ đô la gửi ngân hàng nước ngòai” của chính vợ chồng con cái Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh, Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết và hàng ngũ các Uỷ viên bộ chánh trị, Uỷ viên trung ương và các bộ trưởng…cộng lại còn lớn hơn gấp nhiều lần tài sản quốc gia!
Anh DTQ đã khẳng định ĐCSVN là một đảng tham nhũng: “Trong cơ chế hiện nay, phần lớn ( có thể là tuyệt đại đa số) người có quyền ( chức vụ) phải là đảng viên.Do vậy tệ nạn tham nhũng trước hết khu trú trong đội ngũ đảng viên, là một vấn nạn trước tiên thuộc về đảng…”. Tôi xin anh gần trung ương, gần bộ chánh trị ĐCSVN, khi nào có dịp, anh nên đọc tham luận trước quốc hội góp ý với đảng ta là nên đổi tên từ “Đảng cộng sản VN” thành “ĐẢNG THAM NHŨNG VN”, vì hai từ CỘNG SẢN đã đồng nghĩa với từ THAM NHŨNG; CỘNG SẢN có nghĩa là gom hết, cộng hết tài sản quốc gia và tài sản cá nhân của nhân dân lại thành một đống, một mớ để các lãnh tụ đảng, cán bộ đảng tha hồ gom vào túi ba gang tham nhũng của riêng mình như Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt …vừa làm!
Sáng nay, thứ năm ngày 1-12-2005, vừa mở báo Thanh Niên, ngay trên trang nhất, Lê Nhân đã thấy hàng “tít” to như một con voi: “ Tham nhũng vấn đề nghiêm trọng nhất của đất nước!” . Quốc hội gật, quốc hội hề, quốc hội bù nhìn của anh vừa thông qua luật chống tham nhũng từ chiều hôm qua!
Tiếc thay, trong bộ luật chống tham nhũng ấy của “quốc hội hề”chỉ quên ghi một điều quan trọng nhất, rằng: “ Quốc hội nước Việt Nam quyết định bỏ điều 4 trong hiến pháp, tước độc quyền lãnh đạo mãi mãi của ĐCSVN, vì sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng này là nguyên nhân của tham nhũng, của đói nghèo, lạc hậu, chậm tiến, của cái ác, cái xấu suốt từ năm 1954 đến nay”.
Cho nên, anh Dương Trung Quốc ơi, chúng ta sẽ còn chết cười với trò chống tham nhũng giả hiệu của ĐCSVN: Tay phải ăn cắp, tay trái được lệnh phải tự chặt đứt tay phải! ĐCSVN là chính cái thằng tham nhũng lại đi hô hào chống tham nhũng, thì có khác gì một con đĩ thập thành mở trường dạy về nghệ thuật giữ gìn trinh tiết. Đó là đại họa cho dân tộc do đảng tham nhũng gây nên, rồi Nó tự hô mình muôn năm, cũng là hô tham nhũng muôn năm vậy!
3. DƯƠNG TRUNG QUỐC KÊU GỌI: ĐCSVN HÃY HẠ ĐẢNG KỲ (CỜ LIÊN XÔ CŨ) XUỐNG ĐỂ HÔ: “TỔ QUỐC TRÊN HẾT!”
Anh DTQ ơi, tôi bái phục lòng quả cảm dám vuốt râu hùm của anh, khi anh “chửi khéo” ĐCSVN dám lấy lá quốc kỳ liềm búa của Liên Xô (đã bị nhân dân Liên Xô hạ bệ và đốt vào năm 1991) làm đảng kỳ phủ lên gương mặt Tổ Quốc, bằng cách viết những dòng tủi hận như sau : “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” là khẩu hiệu (cùng với việc cắm Đảng kỳ bên cạnh và ngang bằng với Quốc kỳ) giờ đây như đã được quy chuẩn hóa ở mọi nơi trang trọng nhất ở mọi cơ quan, công sở. Việc đặt ở vị trí cao sự tôn vinh đảng cầm quyền là một chủ trương mà tôi không bình luận”.
Anh bảo anh “không bình luận” nhưng bằng việc nêu lên chuyện ĐCSVN cho kéo đảng kỳ ngọai bang của chúng bên cạnh lá quốc kỳ cờ đỏ sao vàng của anh còn hơn là băm vằm vào mặt bọn chúng (lá cờ đỏ sao vàng này đã được quốc hội nước Việt Nam dân chủ cộng hòa đa nguyên đa đảng năm 1946 công nhận là quốc kỳ Việt Nam. Sau này, Việt Nam chuyển sang nền dân chủ đa nguyên, lá quốc kỳ mới của nước Việt Nam hậu cộng sản phải do quốc hội mới kia chọn lựa: cờ đỏ sao vàng hay cờ vàng ba sọc sẽ là quốc kỳ chính thức của Việt Nam ta?)
Anh DTQ ngầm nói bao nhiêu thâm ý khi nêu lên hiện tượng ĐCSVN láo khóet dám treo cái đảng kỳ quái thai vô gia đình, vô tổ quốc, vô lương tâm, vô văn hóa búa liềm của chúng như một quốc kỳ khác của nước Việt Nam lên những vị trí uy nghiêm.
Cám ơn anh đã cảnh cáo chúng: hãy ném cái cờ búa liềm rác rưởi tanh máu nhân dân kia đi để cùng anh hô: “Tổ Quốc trên hết!” như sau: “…Câu khẩu hiệu đã mang lại một sức mạnh tinh thần ngay sau khi cách mạng tháng tám thành công. Đó là khẩu hiệu “Tổ Quốc trên hết!”
Nhưng than ôi, ĐCSVN không bao giờ coi Tổ Quốc là thiêng liêng, là trên hết, mà coi quyền lợi cá nhân của mình, của đảng mình, coi ghế ngồi lãnh đạo độc quyền là trên hết, nên họ sẵn sang bán nước cho Trung Hoa để giữ lại cờ búa liềm ác ôn kia mãi mãi mà trục lợi, mà cầu vinh dù có làm nô lệ cho Tàu ngàn năm nữa, họ cũng cam lòng.
Anh và tôi, cùng với 80 triệu nhân dân ngòai đảng đã thấy nhãn tiền cái bọn ngụy ĐCSVN kia giờ đã phơi ra mặt thật, chẳng còn lý tưởng lý tung lòe bịp được ai, mà chỉ là một đảng cướp, đảng xôi thịt, từng 75 năm nay làm thứ chính trị bá đạo tay sai ngọai bang để kiếm ăn mà thôi!
Điều cuối cùng, Lê Nhân muốn thưa với anh DTQ là việc tại sao trí thức chúng ta biết rõ bộ mặt ĐCSVN là ma giáo, là quỷ vương mà vẫn im lặng trùm chăn, mũ ni che tai âm thầm như những cái bóng phục tùng bọn vô đạo này một cách vô điều kiện thế ? Trong khi ở chỗ riêng tư, họ nguyền rủa bọn ác ôn này như bắp rang để giải tỏa lòng căm thù khinh bỉ chúng; mà tịnh không có ngọn cờ nào phất lên đại cuộc tập hợp nhân dân nổi dậy như Ba Lan, như Liên Xô, Đông Âu làm cách mạng dân chủ đa nguyên? Hi vọng Hòang Minh Chính, Trần Khuê, Hà Sĩ Phu, Phương Nam-Đỗ Nam Hải và cả …Dương Trung Quốc sẽ phất nổi cờ nghĩa đại cuộc đa nguyên dân chủ chăng?
Sức tôi mỏng, trí tôi hẹp, tâm tôi cạn nên không thể lý giải được điều này, mong anh và các vị thức giả trong và ngòai nước chỉ giáo.
Xin cám ơn anh, chúc anh và gia đình sức khỏe, bình an, chân cứng đá mềm, đã có gan mó dái ngựa, có gan vuốt râu hùm cộng sản thì anh cũng có gan chịu đòn vỡ mặt; nhưng tôi thật sự lo cho an nguy tính mạng của anh. Có dấu hiệu gì tỏ ra nguy hiểm, xin một người thông minh như anh nhớ đến nhân dân, cụ thể là anh em dân chủ trong và ngòai nước luôn ở bên anh, anh Dương Trung Quốc thân yêu!
Tái bút: Anh đừng chủ quan cho là mình dân biểu quốc hội mà đảng ta không dám động thủ. Chắc anh biết chuyện Trần Phú, Hà Huy Tập… là đối thủ chính trị của Hồ Chí Minh nên đã bị phe HCM ngầm báo cho mật thám Pháp bắt các vị này, rồi giết trong tù và đưa ra trường bắn. Anh chắc biết chuyện trung tướng Nguyễn Bình, giáo chủ Hòa Hảo Hùynh Phú Sổ, các ông đệ tứ như Phan Văn Hùm, Tạ Thu Thâu, các ông Quốc Dân đảng như văn hào Khái Hưng, nhà nho Nhượng Tống, lãnh tụ Dương Tử Anh…và hàng vạn người con ưu tú, tốt đẹp của dân tộc đã bị cộng sản thủ tiêu. Cộng sản còn thủ tiêu cả cán bộ cao cấp của họ như đại tướng Hòang Văn Thái, thượng tướng Chu Văn Tấn, và hàng chục tướng lĩnh khác. Ngay cả Hồ Chí Minh mấy lần cũng súyt chết vì âm mưu ám sát của Lê Duẩn… Còn Dương Trung Quốc với Lê Nhân đảng xá gì! Chỉ cần bỏ ra 4 triệu đồng là đảng thuê du đãng (cả du đãng trong đảng và du đãng quần chúng có đến vài ba triệu tên) để đưa anh và tôi về với Lưu Quang Vũ mà diễn vở kịch cõi âm: “Hồn quỷ vương, da cộng sản” anh ơi!
Hà Nội 1-12-2005
Lê Nhân
<< Home
