22/6/06

 

Khuất Duy Quốc

Vài lời chân thật với Huỳnh Văn Tiểng

(Nhân đọc bài của ông HUỲNH VĂN TIỂNG - vietnamnet 02/06/2006)

Xem tiep...


Comments:
Tôi là một đảng viên cộng sản trên 50 năm tuổi đảng, năm nay đã bước vào tuổi 86, tôi lại vào đảng trước anh nhiều, cho nên tôi biết rõ lịch sử của đảng Dân Chủ. Mà anh cũng biết rõ nó chẳng kém tôi, một thời anh đã được đảng Cộng Sản cử vào ban lãnh đạo đảng Dân Chủ mà, thấy anh ở tuổi gần đất xa trời lẽ ra phải nói thật thì anh lại nói dối, tôi lấy làm lạ.

Sự thật là thế này:

Trong một cuộc họp mấy người trong ban lãnh đạo đảng Cộng Sản. vào cuối tháng 5 đầu tháng 6 năm 1945, (ngày nào tôi không còn nhớ rõ), ở làng Hoàng Mai, có các anh Thận (Trường Chinh), anh Cả (Nguyễn Lương Bằng), anh Tiến “to đầu” (Khuất Duy Tiến), anh Hoàng Quốc Việt (Hạ Bá Cang) bàn chuyện đại chiến thứ hai chấm dứt rồi, mình phải làm gì để chớp lấy thời cơ này. Thế rồi trong lúc bàn các việc linh tinh anh Thận có sáng kiến nên lập thêm mấy đảng nữa để phô trương thanh thế cho Việt Minh (Mặt trận Việt Minh). Anh Hạ Bá Cang bảo việc ấy cứ giao cho anh Hoàng Minh Chính. Anh Chính trẻ nhất, lại hăng hái, việc gì được giao cũng không từ nan. Anh Chính rủ được mấy người trong nhóm Thanh Nghị, mấy người trong Hội Truyền bá Quốc ngữ, chỉ có mấy người thôi, kỳ thực lúc bấy giờ gọi là đảng chứ nó nó chưa là cái gì giống một đảng cả. Anh ở trong Nam, mãi cuối năm 1945 mới theo chân các anh Bùi công Trừng, Dương Bạch Mai, Nguyễn Văn Tạo, Trần Văn Giàu, Cao Hồng Lãnh… ra Hà Nội, vào lúc ấy anh đâu có biết cái đảng ấy mặt ngang mũi dọc nó ra làm sao. Thế thì làm sao anh có thể là đảng viên cái đảng chưa có thật ngay từ năm 1944? Liệu có ai trong những người cộng sản từ trong Nam ra Bắc hồi ấy còn sống có đủ gan xác nhận những lời ba xạo của anh là sự thật?

Ngay cái ngày thành lập của cái đảng ấy cũng là sau này mới được mấy anh trung ương đặt ra cho nó có vẻ là một đảng thôi, chứ tôi biết: chính anh Hoàng Minh Chính cũng không nhớ nó được lập ra ngày nào. Cán bộ của Đảng Dân chủ và tờ báo Độc Lập, cơ quan ngôn luận của nó, đều lĩnh lương của đảng Cộng Sản tuốt, thì những thứ như ngày thành lập, cương lĩnh, điều lệ chẳng qua là sự vẽ rắn thêm chân cho nó có vẻ giống rồng mà thôi. Thế mà anh lại nói: “Thời gian đầu, Đảng Dân chủ có mục tiêu tập hợp lực lượng chống thực dân, đế quốc. Quá trình tồn tại, Đảng Dân chủ đã có nhiều đóng góp quan trọng trong việc tập hợp những nhà tư sản yêu nước ủng hộ, hợp tác với Đảng Cộng sản Đông Dương đánh đuổi thực dân, đế quốc, giành độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc. Năm 1988, Đảng Dân chủ tự giải thể vì xét thấy đã hoàn thành nhiệm vụ chính trị của mình”. Cái câu “Đảng Dân chủ đã có nhiều đóng góp quan trọng trong việc tập hợp những nhà tư sản yêu nước ủng hộ, hợp tác với Đảng Cộng sản Đông Dương đánh đuổi thực dân, đế quốc, giành độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc” - là anh nói vống lên, chứ đảng Dân Chủ đâu có được hợp tác với Đảng Cộng sản Đông Dương. Hợp tác là phải bình đẳng với nhau mới gọi là hợp tác, chứ Đảng Dân chủ được lập ra chỉ để làm cho cái biển hiệu của đảng Cộng sản Đông Dương thêm đẹp mắt - giấu đi cái chuyên chính vô sản để không bị người ta sợ người ta tránh - thì bình đẳng với hợp tác cái nỗi gì?!

Là người trong ban lãnh đạo Đảng Dân chủ một thời gian, anh lĩnh lương ở đâu? Của đảng Dân Chủ ư? Không phải! Anh lĩnh lương của đảng Cộng Sản ở Đài Phát thanh Tiếng nói Việt Nam, nhưng kiêm nhiệm một cái chức hữu danh vô thực ở đảng Dân Chủ. Sao anh không nói cái sự thật này ra? Mà chẳng phải mình anh, người trong Đảng Dân chủ đều lĩnh lương của đảng Cộng Sản cả. Anh Nguyễn Việt Nam làm chủ nhiệm báo Độc lập, anh Ngô Quân Miện làm thư ký toà soạn cũng là người của đảng Cộng Sản hết, mặc dầu các anh ấy không có tuổi đảng bằng anh, họ chỉ là công chức thường mãi cho tới khi được đảng Cộng Sản nhận vào hàng ngũ.

Có một Tổng thư ký Đảng Dân chủ đúng là không phải đảng viên cộng sản là ông Nghiêm Xuân Yêm. Khi biết ông ấy nộp đơn xin gia nhập đảng Cộng Sản, ông Hồ Chí Minh mới gọi ông ấy tới mà bảo rằng: “Chú không cần phải vào Đảng Cộng Sản làm gì. Chú cứ ở cái vị trí của chú là có lợi cho Đảng hơn cả, Đảng bao giờ cũng coi chú là người cộng sản, coi chú như đảng viên”. Chuyện này nhiều người Hà Nội biết, do chính ông Nghiêm Xuân Yêm nói ra. Ông Yêm tự hào về câu nói ấy của ông Hồ Chí Minh lắm.

Anh lại nói: anh Hoàng Minh Chính bị Đảng Dân chủ khai trừ vì anh ấy chống đảng. Thật nực cười. Đảng Dân Chủ có làm gì mà anh ấy chống? Đảng ấy không làm gì cả, ngoài vai trò vật trang trí. Anh Chính rời khỏi chức vụ Tổng thư ký đảng Dân Chủ là tại đảng Cộng Sản cử anh ấy đi làm công tác khác đấy chứ. Cho đến khi đi học trường đảng Liên Xô về anh Chính vẫn còn là một đảng viên cộng sản thuần thành cơ mà. Năm 1956 anh ấy còn viết giúp anh Trường Chinh cái báo cáo chính trị, nhưng không được dùng vì bị xem là ủng hộ đường lối mở rộng dân chủ của Khơ Rút Sốp. Cũng từ đó anh Chính mới xa rời cái chuyên chính vô sản, mới bị đảng Cộng Sản tặng cho cái danh hiệu "xét lại hiện đại", hành lên hành xuống, cho vào tù mấy lần trên chục năm. Hoàng Minh Chính có bị khai trừ thật, nhưng là đảng Cộng Sản khai trừ chứ không phải là đảng Dân Chủ.

Còn cái chuyện anh bảo đảng Dân chủ tự giải thể vì xét thấy đã hoàn thành nhiệm vụ chính trị của mình thì rõ là quá xạo. Không một đảng viên cộng sản nào không biết cả hai đảng dân chủ và xã hội cùng giải thể một lúc là do lệnh của Ba Duẩn. Ba Duẩn thấy để hai cái đảng ấy sống thêm là vô tích sự thì Ba Duẩn cho nó chết, đỡ lằng nhằng. Xạo nữa là anh buộc cho Hoàng Minh Chính cái tội chủ trương chỉ cho những người giàu mới được đến Hà Nội học. Vào năm 1946 thì học cái gì hở anh Tiểng? Mà đảng Dân Chủ thì có tiền đâu để mà cấp học bổng cho người này hoặc người kia! Nó cũng chẳng có quyền để cấm ai học đâu.

Cũng có cái anh nói đúng sự thật: ấy là “Đảng Dân chủ hiện nay mà ông Hoàng Minh Chính lên tiếng “khôi phục” thì về bản chất đã khác Đảng Dân chủ từng tồn tại từ năm 1944 đến 1988”. Nếu Đảng Dân chủ mà ông Chính muốn khôi phục để cho nó làm đúng cái nhiệm vụ bưng bê cho đảng Cộng Sản như nó từng làm bằng ấy năm thì chắc chắn trang báo VietnamNet đâu có phỏng vấn anh Tiểng làm gì. Nó phỏng vấn anh với mục đích nhờ miệng anh để vu cáo bôi nhọ Hoàng Minh Chính, vì nó biết, hay nói cho đúng hơn là cha chú nó biết, cha chú nó sợ cái đảng này nó khác cái đảng Dân Chủ trước kia nên mới bảo nó bầy trò ra để chống.

Anh Chính chỉ mượn cái tiếng rằng trước kia đã có đảng Dân Chủ, cái đảng ấy tuyên bố “tự giải thể” chứ có ai cấm nó đâu, nay nó không thích tự giải thể nữa thì nó phục hồi sinh hoạt, có gì lạ.

Tất nhiên Đảng cộng sản muốn bóp chết nó ngay lập tức, nhưng thời nay đã khác thời xưa, không bóp chết được thì phải bày trò ngăn cản. Anh còn được hưởng quả thực mà đảng Cộng Sản chiếm được của nhân dân nên anh phải hưởng ứng nó, tôi không lấy làm lạ. Thói thường là vậy. Nhưng chẳng gì anh cũng được tiếng là người có học, anh ăn cái bã mía ấy mà làm điều bất lương là ngậm máu phun người như thế không thấy tủi hổ sao? Anh phải nghĩ đến con cháu anh nữa chứ. Đừng để cho chúng nó phải xấu hổ vì anh.

Chính vì phải tránh xa những hành động tàn bạo, những trò bỉ ổi chính trị của đảng Cộng Sản mà tôi ra khỏi cái đảng này. Tôi cũng nghĩ tới con cháu tôi nữa. Tôi muốn chúng nó là người lương thiện, nên tôi phải lương thiện trước, cho chúng nó theo. Anh không thấy rằng những người yêu nước không thể có chỗ đứng trong đảng Cộng Sản Việt Nam sao? Kể cả những người vẫn yêu thích chủ nghĩa cộng sản thuần tuý về lý thuyết cũng không chấp nhận đứng chung với những kẻ nhân danh nó áp đặt một bộ máy cai trị độc tài và vi phạm nhân quyền đến mức khủng khiếp như hiện nay.

Chỉ có những kẻ tự nguyện làm tay sai cho mấy tên lãnh tụ là còn ở lại thôi. Vì thế mà tôi trọng Hoàng Minh Chính. Vì thế mà tôi khinh anh, anh Tiểng ạ.

Hà Nội 8/06/2006
 
Trao đổi với ông Huỳnh Văn Tiểng
Hoàng Duy


Tôi muốn nói với ông rằng tôi rất hâm mộ nhóm Huỳnh Văn Tiểng, Mai Văn Bộ, Lưu Hữu Phước làm thành bộ 3 Huỳnh - Mai – Lưu. Tôi rất thường cùng bạn bè ca hát những bài hát yêu nước nồng nàn do nhóm Huỳnh – Mai – Lưu sáng tác. Tuy nhiên sau khi đọc xong bài: “Đảng CSVN lãnh đạo đổi mới đạt nhiều thành tựu lớn” của ông Huỳnh Văn Tiểng trên VietNamNet (được đăng lại trên DCVOnline) về việc khôi phục lại đảng Dân chủ của ông Hoàng Minh Chính tôi muốn trao đổi với ông một vài vấn đề sau.

1. Ông nói: “Bản thân ông Hoàng Minh Chính đã bị khai trừ khỏi đảng Dân chủ từ lâu; khi không được sự đồng tình của số đông cựu đảng viên ông không có quyền và không đủ tư cách đứng ra khôi phục Đảng".

Chuyện ông Chính đã bị khai trừ khỏi Đảng dân chủ tôi nghĩ rằng đây là một vấn đề cần được làm rõ: lý do ông bị khai trừ là gì, có phải là do ông chống Đảng hay một lý do nào khác? Tôi mong chờ câu trả lời từ phía ông Chính và nhiều người khác am hiểu lịch sử của Đảng Dân chủ. Tuy nhiên, chuyện ông Chính đứng ra khôi phục Đảng Dân chủ hoàn toàn là điều hoàn toàn phù hợp với qui định của hiến pháp và pháp luật Việt Nam. Ông Chính, với tư cách là một cựu đảng viên đảng Dân chủ hoàn toàn có quyền khôi phục hoạt động của một Đảng mà từ lâu đã tự giải thể như lời ông Tiễng nói theo đúng qui định của hiến pháp và pháp luật Việt Nam.

2. Ông cho rằng: “Ông Chính chỉ bảo vệ quyền lợi của một ít nhà tư sản, đưa ra quan điểm chỉ những người giàu mới được phép đến Hà Nội học”

Đây là một điểm tôi cảm thấy có rất nhiều nghi vấn trong lời của ông nói cần phải được làm sáng tỏ. Nếu như ông Chính chỉ bảo vệ quyền lợi của một ít nhà tư sản và chỉ cho phép những người giàu mới được phép đến học ở Hà Nội đúng như lời ông nói thì tôi nghĩ rằng ông Chính có một quan niệm rất hẹp hòi và không đủ khả năng để thu hút sự ủng hộ của quần chúng nhân dân. Tôi nghĩ rằng các đảng viên đảng Dân chủ và chính bản thân ông Chính cần phải lên tiếng trước công luận để minh định vấn đề này. Đây là một vấn đề hết sức nhạy cảm, liên quan mật thiết đến phương hướng hành động và sự tồn vong của đảng Dân chủ sau này.

3. Ông nhận định: “Tôi cho rằng sự hiện diện của Đảng Dân chủ và một số đảng khác tại Việt Nam trong những năm đầu phấn đấu giành độc lập cũng như củng cố nền độc lập là có cơ cở. Bởi vì, khi đó, nhiều tầng lớp trong xã hội còn chưa hiểu Đảng Cộng sản, cần có những đại diện của họ hướng họ vào mục tiêu đấu tranh chống thực dân”.

Tôi hoàn toàn đồng ý với ông về quan điểm này. Bất kỳ một cuộc đấu tranh dành độc lập nào cũng rất cần sự ủng hộ của mọi tầng lớp trong xã hội. Chính vì thế sự tồn tại của các Đảng phái khác là có cơ sở.

Tuy nhiên ông lại nhận định tiếp như sau: “Nhưng sau vài thập kỷ, Đảng Cộng sản đã chứng minh được vai trò của mình: lãnh đạo đất nước đấu tranh giành độc lập, thống nhất thành công suốt; và trong ba thập kỷ và tiếp theo đã lãnh đạo công cuộc đổi mới đất nước đạt nhiều thành tựu to lớn. Nhìn chung, Đảng Cộng sản Việt Nam đã thu phục được lòng người. Chính sách đại đoàn kết của Đảng Cộng sản chú trọng phát huy sức đóng góp của mọi thành phần giai cấp trong xã hội. Vì vậy, đã đến lúc không cần đến những đảng phái khác, dễ gây chia rẽ nội bộ”.

Đây là điểm tôi hoàn toàn không đồng ý với ông. Trong thời chiến, ông đã thừa nhận rõ ràng rằng sự góp mặt của các đảng phái khác, đặc biệt là đảng Dân chủ đã góp phần đi đến thắng lợi trong cuộc đấu tranh dành độc lập. Vậy thì trong thời bình việc không chấp nhận các đảng phái khác tham gia vào hoạt động của nền chính trị Việt Nam là một điều bất bình thường.

Bấy kỳ ai cũng hiểu rằng, trong thời kỳ chiến tranh rất cần có sự đoàn kết và và thống nhất. Do đó, việc bộ máy chính quyền do một đảng nắm quyền có thể cần thiết. Tuy nhiên, thực tế lịch sử và chính ông cũng thừa nhận rằng việc tham gia của đảng Dân chủ, cùng với đảng Cộng sản đã góp phần rất lớn trong công cuộc thống nhất đất nước. Điều đó cho thấy rằng trong thời kỳ chiến tranh, việc có nhiều đảng phái tham gia vào hệ thống chính trị vẫn góp phần giữ vững sự đoàn kết của dân tộc. Và như thế trong thời kỳ hòa bình việc tham gia chính trị của các Đảng phái khác là một hoạt động hết sức bình thường và thậm chí còn cần thiết hơn nữa. Việc ông lo sợ đảng Dân chủ tham gia vào hệ thống chính trị của Việt Nam “dễ gây chia rẽ nội bộ” là điều hoàn toàn không có căn cứ lịch sử và không hợp với những lo-gic thông thường.

4. Ông nói: “Tôi được biết, Đảng Dân chủ hiện nay là tập hợp của một số ít người bị xúi giục, thậm chí bị mua chuộc, kích động hoặc mang sự ấm ức với chính quyền trong nước, khác hẳn với suy nghĩ tâm huyết của số tư sản, trí thức yêu nước hoạt động với tôn chỉ đại đoàn kết trước đây”.

Tôi cho rằng đây là một suy nghĩ rất chủ quan của ông. Bởi vì cho tới thời điểm hiện nay, vẫn chưa thể biết được những ai đã gia nhập đảng Dân chủ ngoại trừ Hoàng Minh Chính, vậy tại sao ông có thể nói rằng họ bị xúi dục, mua chuộc, kích động? Hơn thế nữa suy nghĩ của các tư sản, trí thức yêu nước hiện nay như thế nào, phản đối hay ủng hộ đảng Dân chủ của ông Chính vẫn chưa được thể hiện rõ. Vậy thì kết luận của ông có quá vội vàng không? Mặt khác, nếu họ có tham gia đảng Dân chủ thì tôi nghĩ đó là một việc hết sức bình thường. Bất kỳ một người nào cảm thấy cương lĩnh đảng Dân chủ phù hợp với mình thì sẽ tham gia. Nếu không thì họ sẽ tham gia đảng Cộng sản hoặc sẽ không tham gia một đảng phái nào khác mà chỉ là một công dân bình thường quan tâm đến các lĩnh vực chính trị như tôi chẳng hạn.

5. Ông kết luận: “Cuối cùng, xin được nói rõ rằng, đông đảo những cựu đảng viên Đảng Dân chủ hiện nay không có ý định khôi phục Đảng Dân chủ. Do vậy, ông Hoàng Minh Chính phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc làm có dụng ý xấu của mình”.

Câu kết luận này theo tôi là quá nóng vội bởi vì cho tới thời điểm này, ngoại trừ một mình ông lên tiếng phản đối đảng Dân chủ còn lại tất cả các đảng viên khác đều im lặng. Tôi hiểu rằng im lặng nghĩa là có nhiều khả năng có thể xảy ra: đồng ý hoặc không đồng ý, ủng hộ hay không ủng hộ, hoặc họ có thể không quan tâm đến những gì ông Chính làm. Tôi đang nóng lòng chờ đợi sự lên tiếng của các đảng viên Dân chủ khác xem họ nghĩ gì về những việc làm của ông Chính. Lẽ dĩ nhiên ông chính phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về những hành động của mình nhưng một lần nữa ông lại rất chủ quan khi kết luận rằng hành động của ông Chính là có dụng ý xấu. Tôi nghĩ rằng hành động của ông Chính có dụng ý xấu hay không hãy để cho dư luận và lịch sử trả lời.
Nói tóm lại, tôi mong muốn có một cuộc trao đổi công khai và thẳng thẳn trước công luận giữa ông Huỳnh Văn Tiểng và ông Hoàng Minh Chính – nếu được, với các cựu đảng viên khác của Đảng Dân Chủ) về những vấn đề của việc khôi phục hoạt động đảng Dân chủ và của cá nhân ông Chính. Điều đó sẽ giúp người dân hiểu được bản chất thật sự của vấn đề và như thế sẽ có một sự lựa chọn sáng suốt ủng hộ hay không ủng hộ đảng Dân chủ.

Mong lắm thay.

Sài Gòn, 04/06/2006
 
Đăng nhận xét



<< Home

This page is powered by Blogger. Isn't yours?