23/6/06

 
Thư ngỏ gửi ông Lê Kiên Thành
con trai ông Lê Duẩn
Trần Thị Hồng Sương

Xem tiep...
Comments:
"...Có một dòng dân sử đang như từng giọt mưa mang từng phận người nhỏ nhoi ký ức đầy thương tích hay trái tim tha phương đau đớn vì tan tác trong cuộc chiến tranh..."

1
VietNamnet có loạt bài viết về Ông Lê Duẩn[*]. Ông Lê Kiên Thành, con trai ông Lê Duẩn chân tình bày tỏ những điều Ông Thành tin là tốt và ông ngưỡng mộ cha ông như một tài năng vừa quyết đoán và vừa chính xác tình huống có lợi cho đất nước. Qua cái nhìn khá chân thật của ông như một người làm kinh doanh chứ không phải một nhà chánh trị lọc lừa, tôi thấy rất rõ thêm các điều ngộ nhận của dân miền Bắc một thời máu lửa. Tôi đang mong muốn làm sao lãnh đạo đất nước và người Việt hãy bỏ đi các ngộ nhận về thế giới và về người Việt với nhau để dân VN mau chóng có được tự do dân chủ, lấy lại lòng tự tin khi hội nhập quốc tế.

Quá khứ không sửa đổi được, chỉ có thể cố gắng làm sao giúp nhau chấp nhận nó như một điều bất hạnh một lầm lạc khó tránh do tư duy hạn chế của một thời đại vừa hết cuộc chiến tranh thế giới kinh hoàng. Những người như ông Thành nếu cởi bỏ ngộ nhận sẽ làm được nhiều điều tích cực. Ông Võ Văn Kiệt, Ông Nguyễn Trung, Ông Dương Trung Quốc và nhiều người... đang làm các cố gắng đổi thay trong hoà hoãn...; người khác đòi dân chủ tích cực hơn. Nhưng nay ai cũng chung ý tưởng là dân ta đã quá đau khổ, tất cả cố gắng phải nhằm vào vun vén bù đắp thêm cho hạnh phúc người dân chứ. Không nên đòi dân phải hy sinh nữa, tuyệt đối không nên như Hồi giáo kêu gọi dân ôm bom đi khủng bố !

Đừng mang nhiều ý thức trả thù trong chánh trị. Ông Nguyễn Thành Trung chẳng hạn, đau khổ quyết trả thù nhà, nhưng có trả được thù nhà vào đúng chế độ Ông Diệm đâu, trái lại khi giúp CSVN thắng, ông đâu ngờ là... có cả một bộ phận của dân tộc phải ly hương, bạn bè 300 ngàn người chết sông chết biển! Dòng chảy lịch sử rẽ đến khúc quanh khác rồi ! Chính Ông Diệm chết và tự trả giá, chứ ông Nguyễn Thành Trung không tự mình làm được.

Ông Bush từng nói với một cháu bé: “Cháu không hoàn toàn nghe theo Mẹ nhưng cháu rất yêu mẹ, đúng không?” Nếu Ông Thành cứ khăng khăng cho rằng Ba ông đúng, ai cũng cần nghe theo, làm theo và Ông Lê Duẩn chưa được đánh giá đúng, chưa được vinh danh đúng mức với công sức, thì sẽ kéo dài chia rẽ ý thức. Chính ông cũng sẽ không mang nổi tính thời đại của một thanh niên được đào tạo ưu tiên cho thời đại sau chiến tranh!

Có một dòng dân sử đang như từng giọt mưa mang từng phận người nhỏ nhoi ký ức đầy thương tích hay trái tim tha phương đau đớn vì tan tác trong cuộc chiến tranh. Vô vàn giọt nước nhỏ đó, cùng oan hồn vô tội hiển linh, chưa được cầu cho siêu thoát sẽ làm nên giông bão lịch sử hay chỉ như điệu buồn thấm nhẹ vào lòng đất mẹ, tan vào hồ nước long lanh, hoà vào dòng suối ngọt ngào tùy cách ta đón nhận nó đấy, Ông Thành ơi!

Người Việt không thương tích, không oán hận chiến tranh như tôi còn đã phải trải qua 30 năm với lòng hy vọng rồi thất vọng và giận dữ lớn dần...

2
Lòng thù hận hay tình yêu đều dẫn đến sai lạc. Như đôi mắt mang kính màu hồng tình yêu hay kính râm thù hận ! Ông Lê kiên Thành chỉ có thể nói đến lòng ngưỡng mộ của một người con đối với cha mình. Trong sự ngưỡng mộ này Ông Thành còn không chịu đối chiếu với điều Ông Lê Duẩn nói, rất hợp lý rất hay rất lý tưởng đấy nhưng khác hoàn toàn so với hiện thực rất bi thảm của kết quả công việc Ông Lê Duẩn giáng lên đầu dân tộc, do tính võ biền và dốt nát.

Các giáo chủ Hồi giáo điều hành đất nước mà không có trình độ khoa học không tổ chức xã hội theo con đường khoa học công nghệ nên tất yếu đi đến bế tắc và khủng bố như sau: Không nắm được kỹ thuật, chỉ có mỏ dầu; khi dân số tăng không đủ chi, thì dùng biện pháp tăng giá dầu. Còn Afganistan thì chỉ biết trồng ma tuý như người dân tộc thiểu số ở Việt Nam. Bị thế giới lùng bắt tiêu hủy ngăn cản ma tuý gây hại, nên Bin Laden chỉ còn có con đường Mafia quốc gia là khủng bố!

Ông Lê Duẩn và CSVN làm giống cách này ở chổ do thất bại kinh tế nếu để dân yên sẽ chống nhà nước do cuộc sống chênh lệch hai miền. Trong khi đó TQ và LX không ai viện trợ kinh tế, nên Ông Lê Duẩn phải tiến hành chiến tranh tìm cho Miền Bắc một kẻ thù dân tộc là Mỹ. Trình độ lãnh đạo miền Bắc và thứ CS chủ nghĩa không sử dụng trí thức đã đi đến thất bại. Những người như Tố Hữu là quan thư lại chứ VN không có giới trí thức phi chánh trị làm chủ chân lý trong khối đại học viện nghiên cứu như các nước . Xin chớ nhầm lẫn !

Tôi không tán thành chánh sách thoát ly gia đình làm cách mạng mà cổ vũ cho mối quan hệ gia đình chặt chẽ, và nhất là lòng hiếu thảo; nên không bao giờ mong ông Thành chê trách hay tố giác cha mình. Nhưng tôi mong Ông Thành cần nên giống người Mẹ có con bị tử hình sau đây. Bà đã là người duy nhất trẩy mộ đứa con tử tội bị ruồng bỏ với câu nói đứt ruột : “Con tôi có tội phải đành để nhà nước xử, còn tôi là Mẹ, không thể nào không đau đớn và không thể hết được lòng yêu thương con.” Tôi kính trọng người phụ nữ bình thường mà phân minh đúng sai yêu ghét như thế !

Quá khứ là dấu ấn khó tránh của tương lai, nên những gì làm nên tính cách cá nhân từ gia đình xuất thân và từ trải nghiệm xã hội riêng khá rõ. Ông Thành ngộ nhận như thanh niên miền Bắc từng ngộ nhận vì lời nói dối của Đảng là không có gì khó hiểu. Tầm vóc dân tộc VN mình đã thành người lùn hoang dại sau CCRĐ và tàn sát “việt gian” trong thời gian 9 năm chống Pháp. Bao nhiêu người ưu tú chống Pháp bị VM giết và Pháp giết! Cái dốt gần với tội ác hơn là lý tưởng!

Ông Duẩn có hai cái tội với dân tộc :

1-Một là dấn theo con đường CS mà ông đã thấy Ông HCM sai lầm. Ông Lê Duẩn lợi dụng nó chứ không từ bỏ nó bởi nó cung cấp cho Ông HCM quyền uy tuyệt đối và sẽ tiếp tục cho ông Duẩn uy quyền đó. Lăng các ông xây cho Ông HCM lớn lắm cũng là để sau này cho chính các ông như ở LX đấy !

2- Vận động cho một cuộc nội chiến là quá sai lầm. Ông Lê Duẩn có được uy quyền tuyệt đối trên xương máu của dân chúng. Bây giờ chắc ông Thành hết ngộ nhận về nước Mỹ để thấy cuộc chiến đó là cuộc xua “đoàn quân đói cơm khát tình” đáng thương và đáng sợ, vì có lúc cuồng nộ như thú dữ với nhau. Đổ vào Nam để phục vụ cho cuồng vọng lãnh tụ của những người… từ tầm thường đến... bất thường !

Ba ông Thành, Ông Lê Duẩn, nhiều vợ quá, nơi nào Ông công tác lâu là có đèo một bà vợ, một bà là dân vùng Cần Thơ quê tôi đấy! Hai ba vợ phục vụ ái tình xác thịt nơi nào Ông đến công tác, còn lớp lớp thanh niên thanh nữ khắp xứ này thì sao, họ có phải người máy chạy bằng pin đâu? Họ đổ xương máu vô ích, chịu đựng ngoa ngoắt réo gọi xác thân qua cái đói, cái rét, cái nóng và cơn dục tình trong sức trẻ. Họ mong ngóng ngày về bên mẹ cha, nhớ nhung đắm đuối cuồng si cuộc tình biền biệt, ngày ngày đối diện cái chết kinh hoàng trước mắt nên hoá rồ. Có “anh bộ đội cụ Hồ lý tưởng” nào còn lại giữa bãi chiến trường súng nổ đạn bay đâu! Ông Duẩn có nghĩ đến đoàn quân thanh niên đói cơm khát tình của ông không! Sao ông có thể coi con người như đồ vật vô trị, xô vào cuộc chiến để mặc cho chui lủi tự sinh tự diệt vậy? Chưa nói đến thảm cảnh quê nhà Mẹ Cha, vợ con mong đợi trong tuyệt vọng.

Đấy là cuộc chiến chống Mỹ xâm lược dối trá do chính Ông Lê Duẩn phát động, mà trước tiên chính ông phải nói dối Trung ương Đảng! Mà Mỹ đâu có xâm lược ai, còn Miền Nam thì đòi Mỹ thương lượng hoà bình, có ngụy quân ngụy quyền nào đâu, như nay anh đã thấy? Đừng quên là Mỹ còn chống đô hộ Pháp, giúp VN.

Thật khó khăn để chấp nhận sự thật, nhưng Ông Thành cần nhìn thấy sự tàn ác của chánh quyền miền Bắc vì muốn giấu dốt tham vọng lãnh tụ mà ra cớ sự 3 triệu người chết và hai triệu thương tật. Nếu để dân ngoài Bắc sống yên trong suy thoái kinh tế sẽ thua chắc chắn 100%. Để che giấu thất bại kinh tế này chỉ có xua vào chiến tranh mới xoay dân hướng vào kẻ thù khác là Mỹ thay vì hướng vào chính chánh quyền Ông Lê Duẩn và Đảng CSVN! Tàn ác, bất nhân, bất tài là chỗ đó, khi Ba ông biết rõ nước Mỹ là gì mà! Cuộc dội bom miền Bắc chuẩn bị đàm phán là toan tính của cả hai cường quốc Trung quốc và Mỹ sau khi hai nước đã đổi chiều bắt tay. Miền Nam đã biểu tình chống việc làm này. Cuộc biểu tình này được miền Bắc nói dối là chống Mỹ xâm lược!

Sau này Ông Lê Duẩn còn không chống lại được nên cuộc nội chiến này bị các bên quốc tế TQ-LX Pháp Mỹ lợi dụng hết cỡ. Rốt cục để lại một đất nước miền Bắc xác xơ , miền Nam ly tán như ý muốn của quốc tế, đó là: Pháp muốn Mỹ thua cho biết tay khi loại Pháp không cho tiếp tục bóc lột Đông dương. Pháp đầu tư vào tình báo báo chí tinh thần chống Mỹ và vào MTGP miền Nam gồm các trí thức thân Pháp. Mỹ cần có một Việt Nam CS nghèo đói suy kiệt lòng dân ly tán không có khả năng gây hại Mỹ. Tàu cần một VN yếu không chống nổi Tàu. Tiếp đó mới có cuộc chiến khinh thường 1979 do TQ tiến hành với sự đồng tình của Mỹ như Mỹ từng dội bom với sự đồng tình của TQ ! Có ai thương gì VN đâu!

Ông Thành kể chuyện người cán bộ quá sợ Ba anh mà phải nói dối. Ông Thành thấy Ba mình trung thực mà không thấy ông đã xây dựng bộ máy nói dối dân và tính cách quân phiệt của ba mình như thế nào mới ra cớ sự qua sợ đó chứ? Ai mà biết lúc nào ông Duẩn cần nói dối và lúc nào cần nói thật mà dám nói thật! CCRĐ để lại dấu ấn cho con người miền Bắc một tâm lý kinh hoàng về lãnh đạo CSVN. Ông HCM tạo ra tâm thức đó và ông Lê Duẩn hưởng!

Tôi chỉ đề nghị những người như Ba ông Thành cần học nước Anh một điều là Nữ Hoàng Anh khi tuyên chiến thì Hoàng tử là người cầm quân đi đầu. Tât cả Thái tử Hoàng tử Anh đều phải qua huấn luyện quân sự. Hễ ông bà nào của bộ chánh trị hay quốc hội và đảng viên giơ tay quyết đánh giặc thì con các ông Bà sẽ phải lập danh sách sung quân ngay và đi đầu trước! Sau này nếu bắt con dân đi đánh giặc, mà con các đảng viên, nhất là con cấp lãnh đạo như ông Thành khỏi đi cầm súng trực tiếp đi đầu ở ngay mặt trận như Thùy Trâm thì dân có quyền không ai đi!

3
Tôi không tán thành CSVN độc tài toàn trị gây ra tham nhũng chảy máu chất xám v.v. Nhưng tôi không còn tin ai chờ ai giúp mà cố gắng nói thật, nói hết, nói đầy đủ, để mong người Việt trong ngoài nước cùng nhau đối thoại giải trừ các “ngộ nhận”. Chưa ai lên tiếng trách tôi nhưng chính tôi cho rằng 30 năm tham gia mới hiểu thấu đáo và mới nói đã là quá chậm trễ so với trách nhiệm làm đại biểu nhân dân của mình. Lẽ ra khi quá bận rộn chuyên môn y tế lo hậu cần ngành dược cho một bệnh viện 600 giường mà lúc nào cũng có đến 750 đến 900 bệnh nhân với chút tiền ít ỏi và dính với sống còn của bệnh nhân tôi không nên lãnh thêm cả gần đủ chục chức vụ làm kiểng như vậy! Về phương diện này thì tôi thua cô nhà văn trẻ Ngọc Tư đấy! Cô nhanh chóng thấy ra vấn đề và bị phê là “phát biểu linh tinh” không hài lòng nhà nước nhưng rất đúng sự thật

Tôi cho là lời Ông Bill Clinton là rất đúng: người Việt Nam phải cùng nhau cố gắng tự tìm ra giải pháp phù hợp. Ông Thành muốn thanh thản hãy vượt qua chính mình để cùng ủng hộ nền dân chủ tự do nhanh chóng được chào đời.

Lịch sử phán xét công minh ông Thành ạ ! Và theo dòng dân sử đang chảy trong tâm thức dân chúng thì Ông Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Lê Đức Anh, ba người nhà họ Lê này sai lầm với đất nước và với Đảng nhiều nhất. Tôi tội nghiệp cho điều khó xử này của ông Thành, như tội nghiệp nấm mồ bị ném xú uế của Ông Lê Đức Thọ ! Sở dĩ Ông Lê Duẩn nằm đó yên thân hơn vì không trực tiếp hại đồng Đảng. Gieo gì gặt nấy đấy!

Ông Thành không phải là người tôi muốn tranh luận, cho đến khi nào ông phải công nhận cha mình sai. Tuy nhiên tôi cũng sẵn lòng nếu như ông thấy cần đối thoại. Với tôi, ông là người có đặc quyền “ngộ nhận” vì phải trước tiên ủng hộ lòng hiếu thảo của Ông Thành. Còn như nếu Ông vượt qua chính mình, tôi sẽ dành cho Ông lòng khâm phục !

Cần Thơ, 14/6/2006
Trần Thị Hồng Sương

[*]Thông tin liên quan

1 Trò chuyện với con trai cố Tổng Bí thư Lê Duẩn VietNamNet, ngày 7/4/2006

2 Ông có hiểu cha mình không? VietNamNet, ngày 28/4/2006

3 Cố TBT Lê Duẩn và “Đêm trước đổi mới” VietNamNet, ngày 14/6/2006
 
Trần Công
Thư ngỏ gửi con cựu TBT Lê Duẩn

DCVOnline: Về Lê Duẩn, cựu tổng bí thư đảng CSVN, để có những nét khái quát, bạn đọc có thể tham khảo bài Lê Duẩn, một nhân vật cần được đánh giá đúng của tác giả N.D. Việt, đăng trên DCVOnline nhân 99 năm ngày sinh nhật ông (7/4/1907 - 7/4/2006). Trong thời gian vừa qua, báo chí quốc nội có khá nhiều bài viết về ông (không rõ xuất phát từ sự kiện gì), trong đó đáng chú ý là các bài viết của Lê Đức Anh - cựu chủ tịch nước, vợ của Lê Duẩn và con trai Lê Kiên Thành. Dưới đây là thư ngỏ của bạn đọc Trần Công - một trong những suy nghĩ về những bài viết ấy. Đánh giá thuộc về bạn đọc.

***

Anh Lê Kiên Thành kính mến!

Đọc một loạt bài của anh, của mẹ anh và của ông Lê Đức Anh (thuộc cấp cũ của ba anh) trên báo chí trong nước trong những ngày qua, viết về cha anh - ông Lê Duẩn - vị tổng bí thư tài ba của đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), trong tôi có biết bao tâm sự đan xen lẫn lộn, thật là khó tả. Vì vậy thì tôi muốn trao đổi thẳng thắn với anh một số điều.

Thưa anh!
Trước hết cho tôi được nói đến những cảm giác thích thú và khâm phục của mình đối với ba của anh. Tôi đồng ý với anh rằng ba anh là một người vĩ đại và có ý chí kiên cường, một người cộng sản dân tộc với đúng nghĩa của nó. Ở ông thì sự trung thành với lý tưởng đã chọn là điều vô cùng nổi bật. Tôi thích nhất đoạn mẹ anh kể về sự lựa chọn của ông, khi quyết định đặt vấn đề với vợ ông. Ông đã chọn sự chung thủy (?), cũng chính vì vậy mà ông đã chọn được một đội ngũ những người đồng đội, cán bộ dưới quyền hết sức trung thành. Điều ấy nó giúp cho ông đưa những ý tưởng của mình thành hiện thực.

Nhưng thưa anh, có lẽ cuộc sống của những người bình thường sau năm 1975 thì mãi mãi chả ai quên cả. Không một ai trải qua giai đoạn đó lại có thể quên được những miếng bánh bột mỳ luộc vội, những hàng dài chờ mua gạo, mua mắm, mua dầu hoả… Rồi tiếp theo là hai cuộc chiến tranh biên giới làm đất nước càng thêm tang thương, nghèo khổ.

Mọi người vẫn nhớ mãi mỗi sáng khi ngủ dậy đều chỉ thấy cảm giác đói mà thôi. Mà anh cũng thừa biết, khi đói thì không ai muốn làm bất kỳ việc gì cả. Đồng ruộng bỏ hoang, nhưng tất cả lại thiếu, từ bát gạo củ khoai, trẻ nhỏ đến trường đói đến bụng ỏng đít beo. Và tất cả những điều ấy toàn dân đều không biết kêu ai. Đến cha anh và các đồng chí của mình mà còn bảo rằng đấy là do cơ chế. Nhưng cơ chế ấy là do ai nghĩ ra? Không phải ba anh và Bộ chính trị thì còn ai đây?

Đúng, cha anh là người thông minh, ông đã nghĩ ra những điều mà các đồng chí của ông không nghĩ tới. Nhưng thưa anh, đấy là sự thông minh của người không được học hành cơ bản, nó có thể vượt trội hơn những người khác, nhưng lại đi sau hàng bao đời so với thế giới xung quanh.

Khi cha anh nói ra những ý tưởng “làm chủ tập thể” và “nâng cao sức mạnh quản lý của cấp huyện”, thì tôi không biết rằng với ai đó là "mới", nhưng ở các nước tư bản người ta đã làm như vậy từ hàng thế kỷ trước, và họ gọi đấy là “chính quyền tự quản địa phương”. Sau khi trải qua những cuộc khủng hoảng kinh tế lớn thì giới tư bản đã hiểu được thế nào là “bỏ trứng vào một giỏ” và họ đã bán cổ phần của mình cho giới thợ - là điều chính anh bảo là tâm đắc nhất - đấy chính là làm chủ tập thể, các chủ nhân khác nhau cùng tham gia quản lý, như ba anh đã nói. Tôi cho rằng, không phải là do cha anh không biết mà là ba anh cố tình không muốn biết mà thôi. Bởi vì trong tay ông đã có một hệ thống tình báo “giỏi nhất thế giới” (như báo chí ta vẫn thường ca tụng).

Cả đời cha anh, bố tôi, và muôn vàn đồng chí khác đã đấu tranh cho nhân dân, vì nhân dân, nhưng anh có công nhận với tôi rằng: chúng ta mất đi 5 triệu mạng người mà cái được của chúng ta quá là nhỏ bé không anh? Cái tôi muốn nói ở đây không phải là kinh tế, cái tôi muốn nói ở đây là Xã hội và Lương tâm.

- Xã hội của chúng ta đang đứng trên nền tảng của sự băng hoại. Chủ nghĩa xã hội luôn luôn tự hào với giáo dục và y tế không mất tiền, nhưng ở Việt Nam ta thì tất cả những điều ấy chỉ là trên giấy. Không mất tiền viện phí nhưng con bệnh thì nằm đất và chẳng có thuốc men. Không mất tiền học nhưng bắt trẻ em học thêm với lệ phí cao, với nhiều khoản đóng góp vô lý và sách đắt gấp ba, gấp bốn lần giá quy định.

- Người dân đang trở nên vô cảm trước những khổ đau của đồng loại, vì với họ giá trị cuộc sống chỉ đáng giá vài đồng, hỏi sao có thể thương được người khác đây? Đấy còn gọi là lương tâm được nữa không anh?

Anh đã và đang là một doanh nhân, anh thừa hiểu những yếu tố cần có cho sự thành đạt, vậy anh thấy với xã hội này chúng ta sẽ có bao nhiêu đây những doanh nhân thành đạt? Khi họ không còn cả khái niệm về lương tâm?

Lại nói đến cuộc chiến xưa, tôi thực sự đã khóc khi đọc những vần thơ này:

Mậu Thân 2000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm còn sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết của 2000 người đó?
Tôi!
Tôi, người viết những câu thơ cổ võ
Ca tụng người không tiếc mạng mình
trong mọi cuộc xung phong
Một trong 30 người kia trở về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
Quán treo huân chương đầy mọi cỡ
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ
Ai chịu trách nhiệm vậy? Lại chính là tôi!
Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời
Tôi ú ớ
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm
Người ấy xung phong
Mà tôi xấu hổ!
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay
Vẫn có thể cười...
(Chế Lan Viên - Ai?Tôi?)

Thế đấy! Một nhà thơ nhỏ bé mà cũng còn trăn trở về cái lỗi của mình, vậy mà sau bao năm nay đã ai đó trong những vị lãnh đạo có một lời xin lỗi những người lính chiến khi xưa chưa? Đúng, thưa anh, đảng ta phải có lời xin lỗi, xin lỗi về những nhầm lẫn khi xưa, xin lỗi về những sự ấu trĩ bất tài của lãnh đạo thủa ấy và phải xin lỗi toàn dân cả về những sai lầm bây giờ.

Thưa anh!
Anh đã không vừa lòng khi có những lời nói hơi quá về cha anh, nhưng có lẽ anh đâu được sống cuộc sống khổ sở như chúng tôi, những người thường dân của chế độ, vậy sao anh có thể hiểu được họ? Theo ý của anh và nhiều người, tôi thấy cha anh được tả như một người cộng sản có ý tưởng dân tộc cao, chính vậy, mà đã để xảy ra hai cuộc chiến biên giới. Nhưng nếu xét kỹ ra thì đâu phải chỉ do phía kẻ thù. Nếu như hoàn toàn do kẻ thù thì cũng phải có nguyên nhân chứ? Không ai và không ai có thể đồng ý với những lời giải thích chính thức cả, không có lý gì mà những người anh em hôm qua (như đảng ta thường tuyên truyền) lại có thể đổi mặt nhanh vậy được . Hay là do chúng ta đổi mặt quá nhanh? Vậy trách nhiệm lại thuộc về ai đây, hay là do mấy người dân tộc cho trâu ăn lúa phạm vào cánh đồng của họ? Thôi được, cứ cho là do kẻ thù gây ra đi, nhưng thưa anh, vậy sao giờ đây trên báo đài chính thức lại gọi họ là đồng chí? Vậy là đồng chí cũng giết nhau ư? Vậy thì mạng người dân Việt chúng ta quá nhỏ phải không anh? Ai đã ném từng ấy sinh mạng giữa các đồng chí với nhau, đã từng một thời môi hở răng lạnh, trở thành kẻ thù truyền kiếp rồi lại chuyển sang “hữu hảo, nỉ hảo” với 16 chữ vàng hiện nay?

Vâng, với anh và gia đình anh thì ba anh là anh hùng, nhưng với cả dân tộc thì ba anh phải chịu quá nhiều trách nhiệm về những gì mình đã làm. Nếu như là người có ý thức trách nhiệm công dân thì đã tự biết mình yếu kém trong quản lý kinh tế, thì ông lẽ ra đã tự từ chức từ đại hội IV rồi. Vậy sao ba anh không làm như vậy? Hay ông sợ? Ông sợ những người mà ông đã từng đàn áp sẽ quay lại đàn áp ông khi ông mất chức?

Chính vì ông mà hàng ngàn hàng vạn người con đất Việt đã phải ra đi, người ra đi tìm tự do, kẻ ra đi vì miếng cơm manh áo, nhưng tất cả đều ra đi khỏi nơi chôn rau cắt rốn của mình. Để rồi những người con của dân Việt tản mác, lang thang khắp nơi, trở thành môt dân tộc Di-gan (Gipsy) thứ hai trên thế giới! Anh đừng nói rằng những việc trên là do cơ chế nhé, nếu cơ chế là vậy thì cơ chế ấy là tội ác đấy anh. Anh đừng nói rằng cha anh không có toàn quyền, những chính sách ấy là do tập thể. Nếu vậy thì tại sao ba anh không đủ dũng cảm để chống lại những điều sai trái ấy, nếu ông là người có bản lĩnh?

Thôi thì lịch sử qua rồi, đâu có lấy lại được. Nhưng nếu ta cứ khăng khăng bảo lưu những điều sai trái kia thì thử hỏi rằng con cháu chúng ta sẽ nghĩ sao về cha mẹ chúng?

Anh Thành ạ!

Anh có nói rằng nếu đi theo tư bản thì chúng ta không bao giờ theo kịp họ và anh cũng đưa ra một câu nói hạnh phúc là do mình tự cảm nhận, anh nói rằng, thôi thì với 1.000 USD thu nhập một năm, nhưng nếu dân ta tự thỏa mãn thì cũng là sướng lăm rồi.Tôi thật không ngờ và vô cùng sửng sốt khi đọc đến đoạn này! Nếu như câu này do ba anh nói ra thì lại không nên chuyện, nhưng câu này lại do chính anh, một người có học, và được đào tạo cơ bản, lại là một doanh nhân thành đạt.

Thưa anh!

Chúng tôi đã có một cuộc sống tự thỏa mãn như vậy rồi đấy anh. Chắc anh và mọi người đều nhớ câu thơ “Chào sáu mốt, đỉnh cao muôn trượng…” của Tố Hữu? Không phải tự nhiên mà ông ta viết câu ấy. Tố Hữu đã viết câu ấy với cả niềm cảm xúc dạt dào nhất. Nhưng có lẽ câu thơ ấy hình như đã là cái điềm xấu báo trước cho dân tộc ta? Từ đấy (1961) đến nay chưa bao giờ dân tộc ta lại với lại được cái đỉnh cao xưa ấy. Thửa ấy xa xưa… nhưng đã làm gì xa xưa lắm, phải không anh? Nhưng rồi chiến tranh, rồi bom đạn. Tất cả như một giấc mơ dài đầy sợ hãi, cắt đứt bao hy vọng của tuổi trẻ ngày ấy…

Bây giờ tôi muốn trao đổi với anh tiếp về cái câu nói của anh. Thưa anh, câu nói của anh có thể là đúng, cũng như những câu nói của ba anh ngày trước, nhưng (lại nhưng) cái không hay của nó chính lại là một sự không tưởng, mà nguy hiểm hơn đấy là đội ngũ tuyên truyền nịnh bợ của xã hội ta sẽ lấy đấy để làm mục tiêu cho cả nước. Vậy bây giờ đề nghi anh hãy làm rõ thêm cho mọi người cái ý tưởng “Râu tôm nấu với ruột bầu / Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon”! Với mức thu nhập bình quân của Việt Nam cả năm 1.000 USD/đầu người là đủ thoả mãn rồi cho mọi người hiểu đi xem sao?

Vậy đây chính là cái “định hướng xã hội chủ nghĩa” cụ thể mà từ trước đến nay vẫn là bí mật quốc gia phải không anh? Anh nhầm rồi. Anh nhầm cơ bản và anh đúng là một người mơ tưởng hão huyền y như ba anh ngày trước. Thứ nhất, 1.000 USD tính trung bình là mức lý tưởng, thì những người nghèo sẽ được bao nhiêu? 100, 200 hay 300 USD một năm đây? Ở bất kỳ xã hội nào, số người có thu nhập lý tưởng (cao nhất) chỉ chiếm không quá 20 % mà thôi, số còn lại là sống nhờ vào cái số kia, hoặc là thu nhập của người ta không quá 23% thu nhập lý tưởng. Là một người làm kinh tế chắc anh phải thừa nhận những gì tôi nói? Thứ hai, với mục tiêu thấp như vậy thì mấy vị lãnh đạo lại sẽ cho đất nước an tâm… “tụt hậu” là cái chắc!
Tôi có một đề nghị thế này. Qua tất cả những gì anh nói về cha của mình, qua những gì mẹ anh kể về cha của anh và những gì đồng đội của ba anh kể lại, tôi thấy có lẽ hay nhất là anh phải đặt mục đích anh trở thành lãnh đạo cao nhất đất nước. Tôi không nói đùa đâu, ba anh còn quá nhiều viêc chưa làm, ông để lại một đất nước tan hoang, một dân tộc đầy hận thù chia rẽ, một lớp kế tục mà ngoài sự trung thành giáo điều thì không có gì xuất sắc cả.

Hãy mạnh dạn lên thưa anh, ở anh hội tụ đủ cả những yếu tố của một nhà lãnh đạo, anh được đào tạo cơ bản, anh đã học được ba anh nhiều điều, anh có quan hệ tốt với giới lãnh đạo cũ cũng như những doanh gia. Vậy tại sao anh lại không thể kế tục ba anh hoàn thành nốt những gì mà cha anh còn mang nợ với nhân dân?

Thưa anh!

Nếu như anh trở thành nhà lãnh đạo thì anh phải làm gì? Có lẽ đấy là việc sau này chúng ta sẽ trao đổi tiếp? Trước hết anh phải trở thành lãnh đạo đã. Tôi viết điều này vì nghe thiên hạ đồn đại anh hoàn toàn có thể trở thành lãnh đạo trong tương lai.

Một lần nữa kính chào anh, mong anh thứ lỗi nếu như có gì thất thố, nhưng sự thật thì hay mất lòng, như anh đã biết.

Matxcova, tháng 07/2006
 
Đăng nhận xét



<< Home

This page is powered by Blogger. Isn't yours?