9/10/06

 
Sự tẽn tò của An Ninh Việt Nam
Xem tiep...
Comments:
“…Các hành động vu khống trắng trợn của An Ninh Việt Nam thì không còn gì lạ nữa. Nó được manh nha từ khi những người CS bắt đầu nắm CQ ngay từ năm 1945…”

Thân tặng: Ông Đỗ Thành Công
Thân gửi: Tổng cục An ninh Việt Nam

Đỗ Thành Công đã được tự do vào ngày 21/9/2006. Trước đó một hai ngày, tất cả các phương tiên thông tin đại chúng trong nước đều đồng loạt loan tin Đỗ Thành Công là phần tử khủng bố thuộc chính phủ Việt Nam tự do của Nguyễn Hữu Chánh, từ Hoa Kỳ về Việt Nam để thực hiện hành vi khủng bố nhằm vào Lãnh Sự Quán Mỹ tại Sài Gòn để trả thù cho Nguyễn Hữu Chánh bị chính phủ Việt Nam yêu cầu chính phủ Hàn Quốc dân độ về Việt Nam khi ông ta bị bắt giữ khi đang du lịch tại Hàn Quốc. Ngoài ra các phương tiện thông tin đại chúng còn đưa ra rất nhiều thông tin liên quan đến những hành vi phạm tội của Đỗ Thành Công khác, như lập hộp thư điện tử nhằm liên lạc với các phần tử “phản động” trong nước để phục vụ mục đích tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam cấu kết với các phần tử phản động trong và ngoài nước thực hiện những hành vi nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.vv.

Nếu những thông tin trên là đúng sự thật, và ngành An Ninh Việt Nam có đầy đủ bằng chứng về những hành vi phạm pháp của ĐTC như đã loan báo thì bất cứ một công dân nào cũng sẽ hiểu rằng chắc vụ này ĐTC phải mọt gông tù.

Nhưng đùng một cái, chỉ ngay hôm sau thì chừng ấy các phương tiện thông tin đại chúng lại đồng loạt đưa tin: Chính phủ Việt Nam trục xuất Đỗ Thành Công về Hoa Kỳ, quả là một việc làm vô cùng nhân đạo mà chỉ có ở trong mơ đối với nhưng người bị kết vào những tội danh đã nêu ở trên, nhất là lại ở một quốc gia như Việt Nam. Sự việc trả tự do cho ông ĐTC có thể đánh lừa được trẻ con lên ba, nhưng dưới con mắt các nhà quan sát động thái như vậy chắc hẳn chứa nhiều uẩn khúc.

Thật vậy, ông Đỗ Thành Công là một trong những người sáng lập ra đảng Dân Chủ Nhân Dân, một chính đảng mang quan điểm ôn hoà bất bạo động lấy tiêu chí đấu tranh đòi quyền dân sự và chính trị đa nguyên tại Việt Nam. Việc làm của ông không lọt qua mắt của cơ quan an ninh. Khi ông xin visa về Việt Nam thì lập tức họ đồng ý ngay, và một cái lưới an ninh đã giương sẵn để chờ bắt ông. Ông bị bắt vào sáng ngày 14/8 tại Phan Thiết cùng với vợ của ông, với lý do cơ quan An ninh nhận được đơn tố giác của một người có tên là Nguyễn Văn Nam đã tố giác ông có những hoạt động nhằm khủng bố và chống chính quyền nhân dân như đã kể ở trên. Sau đó vợ ông được trả tự do ngay. Ngày hôm sau 15/8 Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ nhận được văn thư số 3452/ NV- LS/QH-LS của bộ Ngoại Giao Việt Nam, sở Ngoại vụ Tp HCM thông báo việc bắt giữ với lý do: “nghi vấn về âm mưu tiến hành khủng bố TLS Hoa Kỳ tại thành phố HCM”. Đồng thời trong văn thư cũng yêu cầu cung cấp “lý lịch tư pháp và những hoạt đông của ĐTC với các cá nhân và tổ chức khủng bố chống Việt Nam”. Ngay lập tức sứ quán HK bác bỏ những căn cứ trên.

Ở đây sự việc bắt đầu có mâu thuẫn. Cứ cho rằng ĐTC là thành viên của tổ chức khủng bố của Nguyễn Hữu Chánh (tổ chức khủng bố của NHC là do phía Việt Nam sáng tạo ra), và đến Việt Nam để thực hiện âm mưu đánh bom khủng bố TLS HK tại Tp HCM nhằm trả thù việc Hàn Quốc bắt giữ NHC. Nếu sự việc đúng như trên chúng ta bắt đầu thấy phi lý ở chỗ: ĐTC có thù hằn với chính phủ Việt Nam và chính phủ Hàn Quốc trong vụ của ông NHC, thì tại sao ông ta lại đánh bom vào TLS HK mà không đánh bom vào các quyền lợi của Việt Nam và Hàn Quốc? Đánh bom TLS HK thì thật phi lý, nhất là ông ĐTC không hề có mâu thuẫn với chính phủ HK; mà không những thế, chính phủ HK đã cưu mang ông. Sự việc phi lý thứ hai là ở chỗ: cứ cho rằng ông ĐTC có thù hằn với chính phủ Việt Nam và chính phủ HQ ông ta muốn trả thù, thì không đời nào ông về Việt Nam để thực hiện hành vi trên. Ông có thể đánh bom vào quyền lợi của chính phủ hai nước trên tại bất cứ nơi nào trên thế giới chứ không ngu gì mà lại về Việt Nam, vì tại đó tên của ông đã có trong sổ đen của ngành an ninh. Việc đó không khác gì một kẻ ăn cắp giữa thanh thiên bạch nhật lại vào đồn CS để ăn cắp. Hoạ chăng chỉ có thằng điên mới có những hành động như vậy. Đây là điều không kín kẽ của ngành An ninh Việt Nam.

Nhưng tại sao An ninh Việt Nam lại có những hành vi bịp bợm trẻ con đến như vậy? Ta nên nhớ rằng sau sự kiện 11/9/2001 nước Mỹ đặt vấn đề chống khủng bố lên ưu tiên hàng đầu. Ngay lập tức các quốc gia CS như TQ và Việt Nam cũng hùa theo những hành động trên. TQ vu cho những người Hồi Giáo tại Tân Cương và những người đấu tranh đòi quyền độc lập cho Tây Tạng là bọn khủng bố. Chính quyền Việt Nam cũng a dua theo và vu cho những người theo đạo Tin Lành tại Tây Nguyên là những kẻ khủng bố. Việc làm của hai quốc gia CS trên nhằm che mắt thiên hạ để dễ bề đàn áp họ, mà không sợ thế giới lên án.

Ngành An Ninh Việt Nam dựng lên màn kịch trên để nhằm lừa bịp HK và nghĩ rằng phía HK sẽ đồng tình. Nhưng bộ Ngoại Giao HK đã bác bỏ những luân điệu xuyên tạc trên và yêu cầu chính phủ Việt Nam phải trả tự do ngay cho ông ĐTC. Khi không thể lừa được ai, An Ninh Việt Nam đã hạ giọng và vu cho ông với tội danh theo điều 88 của bộ LHS tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN. Đây là điểm hố thứ ba của An ninh Việt Nam, vì rằng ông ĐTC đã là công dân HK và sinh sông trên lãnh thổ HK, ông ta có quyền làm bất cứ điều gì mà chính phủ HK không cấm. Thấy không thể kết tội được ông ĐTC, và lại bị dư luận thế giới lên án, An Ninh Việt Nam phải ngậm đắng nuốt cay vì sự ngu dốt của minh mà trả tự do cho ông ĐTC sau 38 ngày giam giữ trái phép. Nhưng để chữa ngượng với thế giới và dư luận trong và ngoài nước, và làm ra vẻ ta đây tài giỏi, họ bèn sử dụng “ văn bẩn” tức là dùng các phương tiện truyền thông trong tay đồng loạt lên tiếng vu khống ông ĐTC với những tội danh kể trên. Đây không khác gì hành động “bẻ hoa” hội đồng của những kẻ dâm tặc. Sự bịa đặt bỉ ổi ở chỗ “... chính phủ Việt Nam đã gửi công hàm và cho SQHK việc ĐTC đã nhận tội, và phía HK cũng cũng đồng tình với việc làm kể trên” ( theo tin của đài truyền hinh Trung Ương). Ngay lập tức LS Nguyễn Văn Đài điện thoại cho ông Martin Oppus người bảo vệ quyền lợi của công dân HK tại Việt Nam để hỏi rõ sự việc, thì được ông trả lời rằng SQ HK chưa nhận được bất cứ văn bản nào từ phía CP Việt Nam và SQ HK cũng bác bỏ ngay những sự vu khống trên. Lại một việc ngu dốt thứ tư của An ninh Việt Nam .

Khi nghe được thông tin trên tôi đã nói với LS Đài rằng “An ninh sẽ thả ĐTC ngay vì sự vu khống trên chứng tỏ họ bắt đúng người đúng tội nhưng sự thật lại ông ĐTC chẳng phạm vào tội nào cả. Nên họ làm thế để trả tự do cho ông ta thôi.” Quả nhiên ngay ngày hôm sau tôi nghe tin CP Việt Nam đã trả tự do cho ông ĐTC, và đồng thời trục xuất ông khỏi Việt Nam. Nhưng vẫn luận điệu theo kiểu “bẻ hoa” hội đồng các cơ quan ngôn luận vẫn đưa tin “... ĐTC đã nhận tội”.

Đúng là một việc làm thể hiện sự dốt nát và dối trá thứ năm. Bởi vì nếu ông ĐTC đã nhận tội thì tại sao không đưa ông ta ra xét xử mà lại trả tự do cho ông ta ngay sau những tuyên bố như vậy? Mà cứ cho rằng ông ĐTC đã nhận tội thì sự nhận tội của ông ta là bị bắt buộc vì trong điều kiện giam cầm như vậy mà không được gặp LS bào chữa cũng như người đại diên cho ông của SQ HK, ông ĐTC không còn cách nào khác. Việc nhận tội của ông trong tình thế bắt buộc thì cũng không khác gì việc một kẻ dâm tặc kề dao vào cổ một cô gái nhà lành và bắt cô phải để cho hắn thực hiện hành vi..., sau đó lại buộc cô ta cam kết cô ta thuận tình... với tên dâm tặc. Cô gái không còn cách nào khác phải làm như vậy.

Các hành động vu khống trắng trợn của An Ninh Việt Nam thì không còn gì lạ nữa. Nó được manh nha từ khi những người CS bắt đầu nắm CQ ngay từ năm 1945, khi đảng CS Việt Nam vu khống cho Quốc Dân Đảng là khủng bố, để sau đó triệt hạ QD Đảng. Chúng ta còn nhớ cô Nguyễn thị Năm, một địa chủ yêu nước đã đóng góp rất tích cực cho kháng chiến. Nhưng để lấy lòng các quan thầy của mình là Trung Cộng, Đảng đã vu cho bà Năm là gián điệp để sau đó xử bắn bà. Đối với các nhà hoạt động DC trong nước, họ thường được gán ghép cho những tội mà có Chúa cũng không thể nghĩ ra được, ví dụ như: tuyên truyền chống NN CHXNCN Việt Nam, hay gián điệp....vv...và vv... Vũ khí “bẻ hoa” hội đồng là cái mà ngành An ninh Việt Nam thường được cất giữ trong đáy quần của cái gọi là nhà nước pháp quyền Xã Hội Chủ Nghĩa, và mỗi khi “bức xúc” trong lòng trước những vấn đề mà không thể giải quyết một cách hợp tình hợp đạo lý, lập tức nó được vạch ra sử dụng để giải toả nhu cầu, mà nạn nhân gần đây nhất là ông ĐTC. Quả là thật tội nghiệp cho ông.

Theo tôi, nếu vướng phải những vụ việc như trên, An Ninh Việt Nam phải xin lỗi và bồi thường danh dự cho ông ĐTC để gỡ tội và xua bớt đôi phần ô nhục. Đằng này ….!

Qua những hành động của An ninh Việt Nam kể trên ta có thể có thêm một định nghĩa cho cái gọi là nền dân chủ Xã Hội Chủ Nghĩa và thấy được bản chất dối trá, bỉ ổi, vô sỉ của An Ninh Việt Nam.

Hà Nội tháng 9/2006
Lê Chí Quang
22 phố Trung Liệt Đống Đa HN

-----------------------------------

Ngô Nhân Dụng

Vu cho người ta là khủng bố, không phải chuyện đùa!

Chính quyền Cộng Sản Việt Nam bắt giữ ông Ðỗ Thành Công, cáo buộc ông làm những chuyện khủng khiếp, thế rồi bỗng dưng không kèn không trống, đưa ông lên máy bay trả về Mỹ, đại diện ngoại giao của Mỹ ở Sài Gòn không biết trước, cả đến gia đình ông cũng thấy bất ngờ!

Chuyện gì lạ vậy? Một ký giả tờ báo Register ngày Thứ Tư mới đi tìm gọi điện thoại khắp nơi tìm hiểu về vụ ông Ðỗ Thành Công bị bắt để viết tin, sáng Thứ Năm lại gọi cho những nguồn tin của anh chỉ để hỏi: Chuyện gì xảy ra vậy? Có phải Cộng Sản Việt Nam đã tố ông Ðỗ Thành Công định tổ chức khủng bố nhắm vào Tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ ở Sài Gòn hay không? Ðúng, thông tấn xã của nhà nước Việt Nam nói như vậy. Vu cho người ta là khủng bố, ở nước Mỹ không phải chuyện đùa! Có phải họ cũng nói ông ta tham dự âm mưu lật đổ chính quyền đảng Cộng Sản hay không? Ðúng, báo Nhân Dân của họ nói như vậy. Thế thì tại sao họ lại thả ông ta ngay lập tức?

Tất cả mọi người phải bật cười! Chắc vì công an cộng sản rất hâm mộ ông tài tử chính trong các phim Terminators cho nên khi thấy ông Arnold Schwarzenegger viết thư cho bà Condi Rice yêu cầu can thiệp đòi tự do cho ông Ðỗ Thành Công, họ bèn trả ông về California ngay! Như vậy nhiều người sẽ bỏ phiếu cho ông Schwarzenegger trong kỳ bầu cử tới! Chứ còn lý do nào khác nữa? Phải kết luận là cộng sản khó hiểu, cộng sản ở Á Châu còn khó hiểu hơn, mà cộng sản ở Việt Nam thì không ai hiểu nổi! Người Mỹ không hiểu nổi!

Chỉ có một cách giải thích là bên trong đảng Cộng Sản Việt Nam họ đang phá lẫn nhau. Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Phe cầm quyền muốn gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới, muốn quốc hội Mỹ phê chuẩn hiệp ước thương mại bình thường vĩnh viễn, muốn lấy lòng chính phủ, quốc hội và dư luận nước Mỹ. Nhưng bên trong đảng họ vẫn có nhiều người chống đối tất cả các dự tính mở cửa kinh tế, thương mại với thế giới bên ngoài. Mà họ có đủ phương tiện, quyền hành để chống. Vì họ sợ. Vào WTO thì dần dần luật lệ phải thay đổi cho phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế. Cách làm ăn, cách cai trị do đó cũng phải thay đổi, cho minh bạch, công khai hơn chút xíu. Trong khi đó thì bọn mafia trong đảng Cộng Sản làm giàu được là nhờ làm trong bóng tối, với các những phương cách gian xảo, lem nhem, càng giấu giếm, càng bí mật càng tốt. Họ chống vào WTO vì cần bảo vệ quyền lợi của băng đảng mafia nằm trong đảng Cộng Sản. Làm cách nào để chống? Cứ chống ngay nước Mỹ, chống chính phủ Mỹ, chống giao thương với Mỹ! Bằng cách bắt giam một người Mỹ gốc Việt! Quả nhiên, dư luận Mỹ bắt đầu chú ý và lên tiếng phản đối. Thế là đảng mafia đã thành công một bước!

Nhưng trong vài tháng nữa là ông tổng thống Mỹ sắp sang Hà Nội dự hội nghị APEC rồi, phe cầm quyền ở Hà Nội không thể ngồi yên cho bọn này thọc gậy bánh xe được! Nếu để yên, sẽ phải đưa ông Ðỗ Thành Công ra tòa. Nhưng bao giờ ra tòa? Trước ngày hội nghị APEC hoặc trước ngày hạ viện Mỹ bàn về hiệp ước thương mại chăng? Khi ra tòa, ông Ðỗ Thành Công sẽ tha hồ nói, Bộ Ngoại Giao Mỹ sẽ đòi được tới quan sát phiên tòa, nhiều luật sư ở Mỹ sẽ tình nguyện qua Việt Nam biện hộ cho ông Ðỗ Thành Công, báo chí Mỹ sẽ đòi tới Sài Gòn săn tin tức! Như vậy thì làm sao quốc hội và chính phủ Mỹ có thể mở cửa cho vào WTO được? Các chính trị gia Mỹ cũng lo mất phiếu trong cuộc bầu cử đầu Tháng Mười Một chứ? Nhưng nếu đem xử Ðỗ Thành Công sau ngày bầu cử này, sau ngày hội nghị APEC, thì từ nay tới đó có được yên không? Sẽ còn bao nhiêu người Mỹ lên tiếng đòi trả tự do cho ông Ðỗ Thành Công, sau ông thống đốc California, sau bà Dân Biểu Sanchez và bà Nghị Sĩ Feinstein! Vợ con ông đâu có chịu ngồi yên? Còn rắc rối hơn nữa!

Vì vậy, phe cầm quyền trong đảng Cộng Sản Việt Nam đành phải đưa ông Ðỗ Thành Công từ nhà giam thẳng ra sân bay, đưa lên máy bay cho về Mỹ gấp, không kèn không trống! Thế còn những người cùng bị bắt với ông Công thì sao? Nếu làm được, chắc Cộng Sản Việt Nam cũng muốn đưa hai ông Nguyễn Hoàng Long và Trần Hoàng Lê sang Mỹ một thể. Nhưng họ bị kẹt là hai ông này phải có visa của Mỹ mới đi được! Mà xin visa qua Mỹ làm sao nổi nếu đã bị đảng Cộng Sản nói họ bị "tình nghi" là khủng bố! Thế còn cái âm mưu khủng bố Tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ mà họ buộc cho ông Công thì sao? Không thấy báo Nhân Dân nói gì hết. Lờ đi, vì há miệng mắc quai!

Tất cả những diễn biến trên cho thấy một điều là trong đảng Cộng Sản Việt Nam bây giờ đang nát bét. Ngồi cùng mâm cỗ nhưng anh này vẫn phá anh kia. Trên dưới bảo nhau không được. Người Mỹ có thành ngữ " Tay phải không biết tay trái làm gì." Ở trong đảng Cộng Sản Việt Nam bây giờ, mỗi bàn tay không những chẳng biết tay kia làm gì mà còn hầm hè đâm chém nhau nữa. Phe níu Mỹ và phe đẩy Mỹ vẫn còn đang tranh giành quyền lực, chưa phân thắng bại. Mà trong vụ bắt rồi thả Ðỗ Thành Công này thì phe chống Mỹ đã thắng.

Phe bảo thủ chỉ muốn tiếp tục đóng cửa nước Việt Nam , sống lại giống như thời đại Stalin và Hồ Chí Minh như cũ. Ông Ðỗ Mười đã từng giải thích "kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa" là làm giống như Liên Xô thời xưa kia mà! Với vụ thoắt bắt giam người ta rồi thoắt đem thả, cả thế giới và cả nước Mỹ họ sẽ phải kinh ngạc về cách làm ăn của guồng máy luật pháp ở cái nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa này. Kinh ngạc rồi lo sợ. Nếu họ có thể bắt giam một người với tội âm mưu khủng bố, rồi thoắt một cái lại đưa lên máy bay tống đi, thì họ sẽ làm gì với các thương gia, các nhà kinh doanh ngoại quốc? Nếu họ muốn tước đoạt tài sản của mình, họ còn bịa đặt ra những thứ tội nào khác? Có ai thực sự kiểm soát được guồng mày công an ở cái nước đó hay không? Hay là mỗi ông sứ quân tha hồ muốn làm gì cũng được?

Câu hỏi quan trọng là "Một nhà nước như vậy có thể cho gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới hay không?" Có thể tin là họ ký kết cái gì rồi họ sẽ thi hành được hay không? Không có luật pháp bảo đảm thì ai dám làm ăn? Nếu bên trong họ có những lực lượng ngấm ngầm chống đối, chỉ đợi lúc thì ra tay phá, liệu những nhà kinh doanh ngoại quốc bị mất của đi đòi ở đâu? Hỏi đến Ðảng thì lại "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược," biết hỏi ai? Do đó, phe bảo thủ ở trong đảng Cộng Sản đã thắng một trận lớn. Họ đã thành công làm cả thế giới cảm thấy không tin được guồng máy cai trị độc tài, độc đảng ở một cái nước trống và kèn không bảo được nhau. Muốn cứu chữa cách nào cũng muộn rồi! Trừ khi chính quyền Hà Nội công khai nhận lỗi đã lầm lẫn!

Cho nên gia đình ông Ðỗ Thành Công nên kiện chính quyền Việt Nam trước một tòa án ở Mỹ. Họ đã bắt giam ông Công, làm gia đình ông đau khổ, việc làm của bà vợ, việc học của các con bị ngăn trở. Chính ông bị xúc phạm danh dự, bị mất tự do thân thể, còn bị tốn tiền nữa. Ở nước Mỹ này một người bị vu cho là khủng bố, không phải chuyện đùa! Làm sao ngồi yên được? Cho nên phải đòi chính phủ Hà Nội xin lỗi và bồi thường. Tòa án xử ông Công thắng kiện thì tòa cũng có quyền ra lệnh sai áp tài sản của tòa đại diện Việt Nam ở Mỹ để lấy tiền bồi thường.
Nếu chính quyền Hà Nội chịu xin lỗi và bồi thường cho ông Ðỗ Thành Công thì hy vọng giới kinh doanh quốc tế mới tin được là chính quyền cộng sản ở nước Việt Nam Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa cũng biết cư xử như con người bình thường. Như vậy, khi đến Việt Nam làm ăn người ta mới hy vọng được bảo đảm bằng luật pháp, không lo bị ăn cướp, bị bắt nạt, thoắt cái là bị bắt, thoắt cái lại được thả. Người kinh doanh sợ nhất là rủi ro, lo nhất là không biết tương lai sáng hay tối! Phải khôi phục lại lòng tin của họ! Nếu đảng Cộng Sản cứ lờ đi hoặc cãi chày cãi cối thì người bên ngoài sẽ không ai tin được họ nữa.

Cho nên, thế nào chính quyền cộng sản cũng phải nhượng bộ. Họ sẽ phải xin lỗi và bồi thường. Khi đó, có thể coi là phe đổi mới trong đảng Cộng Sản sẽ thắng thế đối với phe thủ cựu, bọn mafia chịu thua. Việt Nam sẽ được gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới và hy vọng nhờ thế mới cải tổ guồng máy cai trị cho mọi việc công khai minh bạch, dân chủ tự do hơn! Có phải đó cũng là điều mà ông Ðỗ Thành Công vẫn mong muốn hay không?
 
Đăng nhận xét



<< Home

This page is powered by Blogger. Isn't yours?